HNI 5-9
Bài Thơ Chương 30

“MẶT NẠ SỐ”

Trên màn hình sáng rực ban đêm,
Ta thấy vô vàn nụ cười lung linh,
Nhưng phía sau ánh sáng chói lòa ấy,
Có bao nhiêu nước mắt lặng thầm rơi?

Người ta dựng sân khấu cho cuộc đời,
Chọn góc đẹp nhất để phơi bày,
Còn phần xấu xí, phần đau đớn,
Bị cất kỹ trong bóng tối vô hình.

Thuật toán là người dẫn chuyện vô danh,
Chọn điều ta xem, bỏ điều ta cần,
Nhốt ta trong chiếc bong bóng chật hẹp,
Để ta tưởng thế giới chỉ có vậy thôi.

Một tin giả có thể lan nhanh,
Một lời thật bị vùi lấp lặng lẽ,
Đám đông reo hò trước trò ảo giác,
Trong khi sự thật nghẹn ngào chẳng ai nghe.

Bạn bè ảo hàng ngàn,
Nhưng khi đêm tối bao trùm,
Có mấy người thật sự hiện diện
Để nắm tay ta, để lắng nghe ta?

Không gian số phồng to cái tôi,
Nhưng lại rút cạn trái tim người thật,
Ta tồn tại để được “thấy” và “thích”,
Chứ không còn để sống như chính ta.

Người tỉnh thức biết mỉm cười,
Khi tắt đi màn hình rực sáng,
Trở về đời thật – nơi ánh mắt
Chân thành hơn mọi biểu tượng cảm xúc.
.
HNI 5-9 📝 Bài Thơ Chương 30 “MẶT NẠ SỐ” Trên màn hình sáng rực ban đêm, Ta thấy vô vàn nụ cười lung linh, Nhưng phía sau ánh sáng chói lòa ấy, Có bao nhiêu nước mắt lặng thầm rơi? Người ta dựng sân khấu cho cuộc đời, Chọn góc đẹp nhất để phơi bày, Còn phần xấu xí, phần đau đớn, Bị cất kỹ trong bóng tối vô hình. Thuật toán là người dẫn chuyện vô danh, Chọn điều ta xem, bỏ điều ta cần, Nhốt ta trong chiếc bong bóng chật hẹp, Để ta tưởng thế giới chỉ có vậy thôi. Một tin giả có thể lan nhanh, Một lời thật bị vùi lấp lặng lẽ, Đám đông reo hò trước trò ảo giác, Trong khi sự thật nghẹn ngào chẳng ai nghe. Bạn bè ảo hàng ngàn, Nhưng khi đêm tối bao trùm, Có mấy người thật sự hiện diện Để nắm tay ta, để lắng nghe ta? Không gian số phồng to cái tôi, Nhưng lại rút cạn trái tim người thật, Ta tồn tại để được “thấy” và “thích”, Chứ không còn để sống như chính ta. Người tỉnh thức biết mỉm cười, Khi tắt đi màn hình rực sáng, Trở về đời thật – nơi ánh mắt Chân thành hơn mọi biểu tượng cảm xúc. .
Love
Like
Yay
Wow
10
0 Comments 0 Shares