HNI 6-9
Bài Thơ Chương 32
“KHI TƯỜNG SỤP, NỀN HIỆN RA”
Ngôi nhà ta dựng bằng ước mơ,
Trang trí bằng ảo tưởng lung linh,
Tưởng rằng sẽ đứng mãi với thời gian,
Ai ngờ một cơn gió cũng đủ làm sụp.
Tường đổ, mái nghiêng, gạch vụn vỡ,
Ta hoảng loạn, ta khóc, ta oán than.
Nhưng khi bụi lắng xuống,
Có một điều bất ngờ hiện ra.
Nền móng vẫn ở đó, im lìm,
Chưa từng biến mất, chưa từng phản bội.
Nó chờ ta bao năm dài mê muội,
Chờ ngày sụp đổ để tự mình thấy.
Nỗi đau dạy ta bài học tàn nhẫn,
Không gì bền vững ngoài sự thật.
Những gì ta bám víu đều mong manh,
Chỉ nền móng trong tâm mới vĩnh hằng.
Khi sự nghiệp rơi như lâu đài cát,
Khi tình yêu vỡ như thủy tinh,
Khi niềm tin sụp như tường mục nát,
Ta mới hỏi: “Điều gì còn lại?”
Và câu trả lời vang lên trong im lặng:
“Chính ngươi – không vai trò, không danh xưng.”
Nền móng thật không cần trang trí,
Nó là sức mạnh âm thầm từ nội tâm.
Kẻ chưa từng sụp đổ,
Chưa biết mình thật sự là ai.
Kẻ dám đi qua đổ nát,
Sẽ tìm thấy bản ngã vĩnh hằng.
Đọc thêm

Bài Thơ Chương 32
“KHI TƯỜNG SỤP, NỀN HIỆN RA”
Ngôi nhà ta dựng bằng ước mơ,
Trang trí bằng ảo tưởng lung linh,
Tưởng rằng sẽ đứng mãi với thời gian,
Ai ngờ một cơn gió cũng đủ làm sụp.
Tường đổ, mái nghiêng, gạch vụn vỡ,
Ta hoảng loạn, ta khóc, ta oán than.
Nhưng khi bụi lắng xuống,
Có một điều bất ngờ hiện ra.
Nền móng vẫn ở đó, im lìm,
Chưa từng biến mất, chưa từng phản bội.
Nó chờ ta bao năm dài mê muội,
Chờ ngày sụp đổ để tự mình thấy.
Nỗi đau dạy ta bài học tàn nhẫn,
Không gì bền vững ngoài sự thật.
Những gì ta bám víu đều mong manh,
Chỉ nền móng trong tâm mới vĩnh hằng.
Khi sự nghiệp rơi như lâu đài cát,
Khi tình yêu vỡ như thủy tinh,
Khi niềm tin sụp như tường mục nát,
Ta mới hỏi: “Điều gì còn lại?”
Và câu trả lời vang lên trong im lặng:
“Chính ngươi – không vai trò, không danh xưng.”
Nền móng thật không cần trang trí,
Nó là sức mạnh âm thầm từ nội tâm.
Kẻ chưa từng sụp đổ,
Chưa biết mình thật sự là ai.
Kẻ dám đi qua đổ nát,
Sẽ tìm thấy bản ngã vĩnh hằng.
Đọc thêm

HNI 6-9
Bài Thơ Chương 32
“KHI TƯỜNG SỤP, NỀN HIỆN RA”
Ngôi nhà ta dựng bằng ước mơ,
Trang trí bằng ảo tưởng lung linh,
Tưởng rằng sẽ đứng mãi với thời gian,
Ai ngờ một cơn gió cũng đủ làm sụp.
Tường đổ, mái nghiêng, gạch vụn vỡ,
Ta hoảng loạn, ta khóc, ta oán than.
Nhưng khi bụi lắng xuống,
Có một điều bất ngờ hiện ra.
Nền móng vẫn ở đó, im lìm,
Chưa từng biến mất, chưa từng phản bội.
Nó chờ ta bao năm dài mê muội,
Chờ ngày sụp đổ để tự mình thấy.
Nỗi đau dạy ta bài học tàn nhẫn,
Không gì bền vững ngoài sự thật.
Những gì ta bám víu đều mong manh,
Chỉ nền móng trong tâm mới vĩnh hằng.
Khi sự nghiệp rơi như lâu đài cát,
Khi tình yêu vỡ như thủy tinh,
Khi niềm tin sụp như tường mục nát,
Ta mới hỏi: “Điều gì còn lại?”
Và câu trả lời vang lên trong im lặng:
“Chính ngươi – không vai trò, không danh xưng.”
Nền móng thật không cần trang trí,
Nó là sức mạnh âm thầm từ nội tâm.
Kẻ chưa từng sụp đổ,
Chưa biết mình thật sự là ai.
Kẻ dám đi qua đổ nát,
Sẽ tìm thấy bản ngã vĩnh hằng.
Đọc thêm