HNI 22/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: VÌ SAO CON NGƯỜI SỐNG LỆCH TRỤC
Con người không chọn sai từ đầu
Mà bị dạy sống theo khuôn sẵn
Chưa kịp hỏi mình sinh ra để
Đã học cách giống số đông quanh
Ta lớn lên giữa muôn tiêu chuẩn
Đúng sai đo bằng ánh nhìn người
Vai diễn khoác lên thành bản thể
Lâu ngày quên mất chính mình thôi
Sợ khác biệt nên ta đi tiếp
Dù trong lòng biết chẳng còn yên
Sợ rẽ hướng thành ra lạc lõng
Nên chấp nhận sống lệch triền miên
Tiền bạc dựng lên làm trục chính
Danh vọng thành thước đo đời người
Leo rất cao trên thang thành tựu
Mà tim ngày một thấy chơi vơi
Thành công sớm đôi khi là bẫy
Trói con người vào lối không tên
Đi sai trục nhưng càng đi mạnh
Càng khó quay đầu để hỏi thêm
Không ai dạy ta quyền được dừng
Không ai khen người biết quay lui
Xã hội quen tôn vinh tốc độ
Nên kẻ chậm suy tư bị cười
Lệch trục không gây đau tức thì
Nó âm thầm gặm mòn nội tại
Đến một ngày thân tâm mỏi rã
Mới hay mình sống chẳng vì ai
Khi thấy đời bỗng dưng vô nghĩa
Giữa đủ đầy vẫn thấy chơi vơi
Đó không phải do ta thất bại
Mà vì trục sống đã cong rồi
Nhận ra lệch trục không là lỗi
Đó là lúc ý thức quay về
Ai dám dừng lại và trung thực
Người ấy bắt đầu sống đúng mê
HNI 22/01/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 3: VÌ SAO CON NGƯỜI SỐNG LỆCH TRỤC Con người không chọn sai từ đầu Mà bị dạy sống theo khuôn sẵn Chưa kịp hỏi mình sinh ra để Đã học cách giống số đông quanh Ta lớn lên giữa muôn tiêu chuẩn Đúng sai đo bằng ánh nhìn người Vai diễn khoác lên thành bản thể Lâu ngày quên mất chính mình thôi Sợ khác biệt nên ta đi tiếp Dù trong lòng biết chẳng còn yên Sợ rẽ hướng thành ra lạc lõng Nên chấp nhận sống lệch triền miên Tiền bạc dựng lên làm trục chính Danh vọng thành thước đo đời người Leo rất cao trên thang thành tựu Mà tim ngày một thấy chơi vơi Thành công sớm đôi khi là bẫy Trói con người vào lối không tên Đi sai trục nhưng càng đi mạnh Càng khó quay đầu để hỏi thêm Không ai dạy ta quyền được dừng Không ai khen người biết quay lui Xã hội quen tôn vinh tốc độ Nên kẻ chậm suy tư bị cười Lệch trục không gây đau tức thì Nó âm thầm gặm mòn nội tại Đến một ngày thân tâm mỏi rã Mới hay mình sống chẳng vì ai Khi thấy đời bỗng dưng vô nghĩa Giữa đủ đầy vẫn thấy chơi vơi Đó không phải do ta thất bại Mà vì trục sống đã cong rồi Nhận ra lệch trục không là lỗi Đó là lúc ý thức quay về Ai dám dừng lại và trung thực Người ấy bắt đầu sống đúng mê
Love
Like
15
0 Bình luận 0 Chia sẽ