HNI 22/01/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 8: LẠC TRỤC GIỮA ĐỜI ĐÔNG ĐÚC
Con người đi giữa chợ nhân gian
Nghe đời ồn ã tưởng huy hoàng
Tay nắm đủ đầy bao thứ mới
Mà lòng vẫn thấy trống mênh mang
Mỗi sáng thức dậy lo toan sớm
Mỗi tối quay về mệt xác thân
Ngày nối ngày trôi như phản xạ
Hỏi mình sống để được mấy phần
Có lúc đứng yên giữa thành tựu
Bỗng nghe lòng vắng một âm thanh
Không buồn, không khổ, không tan vỡ
Chỉ thấy đời mình chẳng rõ danh
Lạc trục đâu phải do nghèo khó
Cũng chẳng vì đời quá gian nan
Lạc vì đánh đổi mình từng chút
Để hợp khuôn mẫu của thế gian
Người ta dạy cách leo cho nhanh
Ít ai dạy hỏi hướng mình đi
Nên khi lên tới nơi gọi đích
Mới hay mình lạc tự bao khi
Có những nụ cười mang nghĩa vụ
Có những ước mơ mượn của người
Có những cố gắng đầy thành tích
Mà không chạm được đến tim tôi
Lạc trục không làm đời sụp đổ
Chỉ khiến tâm hồn lặng lẽ đau
Như thuyền còn chạy trên mặt nước
Mà bánh lái đã lệch từ lâu
Đến lúc im lặng thành khủng hoảng
Đến khi trốn chạy cũng không yên
Ta mới quay về nhìn cho thẳng
Hỏi mình sống vậy có là mình
Khi dám đối diện điều trống rỗng
Trục sống bắt đầu được gọi tên
Từ đó đời không cần ồn ã
Chỉ cần đúng hướng để mà yên
BÀI THƠ CHƯƠNG 8: LẠC TRỤC GIỮA ĐỜI ĐÔNG ĐÚC
Con người đi giữa chợ nhân gian
Nghe đời ồn ã tưởng huy hoàng
Tay nắm đủ đầy bao thứ mới
Mà lòng vẫn thấy trống mênh mang
Mỗi sáng thức dậy lo toan sớm
Mỗi tối quay về mệt xác thân
Ngày nối ngày trôi như phản xạ
Hỏi mình sống để được mấy phần
Có lúc đứng yên giữa thành tựu
Bỗng nghe lòng vắng một âm thanh
Không buồn, không khổ, không tan vỡ
Chỉ thấy đời mình chẳng rõ danh
Lạc trục đâu phải do nghèo khó
Cũng chẳng vì đời quá gian nan
Lạc vì đánh đổi mình từng chút
Để hợp khuôn mẫu của thế gian
Người ta dạy cách leo cho nhanh
Ít ai dạy hỏi hướng mình đi
Nên khi lên tới nơi gọi đích
Mới hay mình lạc tự bao khi
Có những nụ cười mang nghĩa vụ
Có những ước mơ mượn của người
Có những cố gắng đầy thành tích
Mà không chạm được đến tim tôi
Lạc trục không làm đời sụp đổ
Chỉ khiến tâm hồn lặng lẽ đau
Như thuyền còn chạy trên mặt nước
Mà bánh lái đã lệch từ lâu
Đến lúc im lặng thành khủng hoảng
Đến khi trốn chạy cũng không yên
Ta mới quay về nhìn cho thẳng
Hỏi mình sống vậy có là mình
Khi dám đối diện điều trống rỗng
Trục sống bắt đầu được gọi tên
Từ đó đời không cần ồn ã
Chỉ cần đúng hướng để mà yên
HNI 22/01/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 8: LẠC TRỤC GIỮA ĐỜI ĐÔNG ĐÚC
Con người đi giữa chợ nhân gian
Nghe đời ồn ã tưởng huy hoàng
Tay nắm đủ đầy bao thứ mới
Mà lòng vẫn thấy trống mênh mang
Mỗi sáng thức dậy lo toan sớm
Mỗi tối quay về mệt xác thân
Ngày nối ngày trôi như phản xạ
Hỏi mình sống để được mấy phần
Có lúc đứng yên giữa thành tựu
Bỗng nghe lòng vắng một âm thanh
Không buồn, không khổ, không tan vỡ
Chỉ thấy đời mình chẳng rõ danh
Lạc trục đâu phải do nghèo khó
Cũng chẳng vì đời quá gian nan
Lạc vì đánh đổi mình từng chút
Để hợp khuôn mẫu của thế gian
Người ta dạy cách leo cho nhanh
Ít ai dạy hỏi hướng mình đi
Nên khi lên tới nơi gọi đích
Mới hay mình lạc tự bao khi
Có những nụ cười mang nghĩa vụ
Có những ước mơ mượn của người
Có những cố gắng đầy thành tích
Mà không chạm được đến tim tôi
Lạc trục không làm đời sụp đổ
Chỉ khiến tâm hồn lặng lẽ đau
Như thuyền còn chạy trên mặt nước
Mà bánh lái đã lệch từ lâu
Đến lúc im lặng thành khủng hoảng
Đến khi trốn chạy cũng không yên
Ta mới quay về nhìn cho thẳng
Hỏi mình sống vậy có là mình
Khi dám đối diện điều trống rỗng
Trục sống bắt đầu được gọi tên
Từ đó đời không cần ồn ã
Chỉ cần đúng hướng để mà yên