HNI 23/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 12: MỤC ĐÍCH KHÔNG ĐƯỢC DẠY – NÓ ĐƯỢC ĐÁNH THỨC
Mục đích không nằm trong câu chữ
Cũng không treo sẵn ở chân trời
Nó ngủ yên trong từng nhịp thở
Đợi ta thôi chạy giữa cuộc đời
Không ai dạy ta sống để sống
Chỉ dạy ta cách phải thành công
Nhưng càng bước lên cao danh vọng
Càng xa dần tiếng gọi bên trong
Mục đích không đến từ lời giảng
Không từ khuôn mẫu sẵn ai trao
Nó đến khi ta thôi trốn tránh
Dám nhìn mình giữa chốn lao đao
Khi những điều từng là lý tưởng
Bỗng không còn đủ giữ niềm tin
Khi tiếng vỗ tay nghe rất rỗng
Giữa đêm dài trăn trở lặng thinh
Mục đích thức bằng cơn khó chịu
Khi lòng không thể sống như xưa
Những vai diễn quen bỗng chật chội
Những thành công hóa gió mưa
Không có ánh sáng nào bùng nổ
Chỉ một câu hỏi rất âm thầm
Nếu sống tiếp như bao năm đó
Ta có phản bội chính mình không
Mục đích không hứa đời hạnh phúc
Chỉ hứa đời có nghĩa, có sâu
Cho ta chấp nhận điều không dễ
Để không sống một kiếp qua mau
Khi mục đích vừa được đánh thức
Đời chưa đổi khác phía bên ngoài
Nhưng bên trong một trục đã dựng
Từ đây ta biết hướng mình đi đâu
BÀI THƠ CHƯƠNG 12: MỤC ĐÍCH KHÔNG ĐƯỢC DẠY – NÓ ĐƯỢC ĐÁNH THỨC
Mục đích không nằm trong câu chữ
Cũng không treo sẵn ở chân trời
Nó ngủ yên trong từng nhịp thở
Đợi ta thôi chạy giữa cuộc đời
Không ai dạy ta sống để sống
Chỉ dạy ta cách phải thành công
Nhưng càng bước lên cao danh vọng
Càng xa dần tiếng gọi bên trong
Mục đích không đến từ lời giảng
Không từ khuôn mẫu sẵn ai trao
Nó đến khi ta thôi trốn tránh
Dám nhìn mình giữa chốn lao đao
Khi những điều từng là lý tưởng
Bỗng không còn đủ giữ niềm tin
Khi tiếng vỗ tay nghe rất rỗng
Giữa đêm dài trăn trở lặng thinh
Mục đích thức bằng cơn khó chịu
Khi lòng không thể sống như xưa
Những vai diễn quen bỗng chật chội
Những thành công hóa gió mưa
Không có ánh sáng nào bùng nổ
Chỉ một câu hỏi rất âm thầm
Nếu sống tiếp như bao năm đó
Ta có phản bội chính mình không
Mục đích không hứa đời hạnh phúc
Chỉ hứa đời có nghĩa, có sâu
Cho ta chấp nhận điều không dễ
Để không sống một kiếp qua mau
Khi mục đích vừa được đánh thức
Đời chưa đổi khác phía bên ngoài
Nhưng bên trong một trục đã dựng
Từ đây ta biết hướng mình đi đâu
HNI 23/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 12: MỤC ĐÍCH KHÔNG ĐƯỢC DẠY – NÓ ĐƯỢC ĐÁNH THỨC
Mục đích không nằm trong câu chữ
Cũng không treo sẵn ở chân trời
Nó ngủ yên trong từng nhịp thở
Đợi ta thôi chạy giữa cuộc đời
Không ai dạy ta sống để sống
Chỉ dạy ta cách phải thành công
Nhưng càng bước lên cao danh vọng
Càng xa dần tiếng gọi bên trong
Mục đích không đến từ lời giảng
Không từ khuôn mẫu sẵn ai trao
Nó đến khi ta thôi trốn tránh
Dám nhìn mình giữa chốn lao đao
Khi những điều từng là lý tưởng
Bỗng không còn đủ giữ niềm tin
Khi tiếng vỗ tay nghe rất rỗng
Giữa đêm dài trăn trở lặng thinh
Mục đích thức bằng cơn khó chịu
Khi lòng không thể sống như xưa
Những vai diễn quen bỗng chật chội
Những thành công hóa gió mưa
Không có ánh sáng nào bùng nổ
Chỉ một câu hỏi rất âm thầm
Nếu sống tiếp như bao năm đó
Ta có phản bội chính mình không
Mục đích không hứa đời hạnh phúc
Chỉ hứa đời có nghĩa, có sâu
Cho ta chấp nhận điều không dễ
Để không sống một kiếp qua mau
Khi mục đích vừa được đánh thức
Đời chưa đổi khác phía bên ngoài
Nhưng bên trong một trục đã dựng
Từ đây ta biết hướng mình đi đâu