HNI 23/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: TRỤC SỐNG CÁ NHÂN
Không phải ai sinh ra cũng biết
Mình thuộc về hướng nào trong đời
Ta bước đi theo bao lối sẵn
Mà quên hỏi mình sống cho ai
Có những ngày rất nhiều bận rộn
Nhưng lòng trống rỗng đến lạ thường
Không phải vì ta chưa cố gắng
Mà vì đang lệch trục âm thầm
Trục sống không nằm trong lời nói
Nó ẩn sâu trong mỗi lựa chọn
Khi không ai nhìn, không ai biết
Ta vẫn làm điều đúng hay không
Có việc ta làm rất thành thạo
Nhưng càng làm càng thấy hao tâm
Có việc chẳng ai hề ghi nhận
Mà làm xong lòng lại rất an
Trục sống lộ ra khi ta mệt
Nhưng vẫn không muốn bỏ giữa đường
Không vì phần thưởng hay lời hứa
Mà vì thấy cần phải gánh mang
Hãy nhìn điều khiến ta day dứt
Những tiếc nuối không gọi thành tên
Thường không phải vì chưa thành đạt
Mà vì đã sống trái lương tâm
Có những điều dù giá rất cao
Ta vẫn không thể nào đánh đổi
Chính ranh giới thầm lặng ấy thôi
Đã vạch trục sống rất rõ rồi
Trục sống không cần ai xác nhận
Không cần đúng với số đông người
Chỉ cần mỗi khi ta tự hỏi
Ta không xấu hổ với chính mình
Khi trục sống dần dần hiện rõ
Ta không bớt khó, bớt gian nan
Nhưng thôi sống đời vay mượn nữa
Và bắt đầu sống thật, an nhiên
HNI 23/01/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 17: TRỤC SỐNG CÁ NHÂN Không phải ai sinh ra cũng biết Mình thuộc về hướng nào trong đời Ta bước đi theo bao lối sẵn Mà quên hỏi mình sống cho ai Có những ngày rất nhiều bận rộn Nhưng lòng trống rỗng đến lạ thường Không phải vì ta chưa cố gắng Mà vì đang lệch trục âm thầm Trục sống không nằm trong lời nói Nó ẩn sâu trong mỗi lựa chọn Khi không ai nhìn, không ai biết Ta vẫn làm điều đúng hay không Có việc ta làm rất thành thạo Nhưng càng làm càng thấy hao tâm Có việc chẳng ai hề ghi nhận Mà làm xong lòng lại rất an Trục sống lộ ra khi ta mệt Nhưng vẫn không muốn bỏ giữa đường Không vì phần thưởng hay lời hứa Mà vì thấy cần phải gánh mang Hãy nhìn điều khiến ta day dứt Những tiếc nuối không gọi thành tên Thường không phải vì chưa thành đạt Mà vì đã sống trái lương tâm Có những điều dù giá rất cao Ta vẫn không thể nào đánh đổi Chính ranh giới thầm lặng ấy thôi Đã vạch trục sống rất rõ rồi Trục sống không cần ai xác nhận Không cần đúng với số đông người Chỉ cần mỗi khi ta tự hỏi Ta không xấu hổ với chính mình Khi trục sống dần dần hiện rõ Ta không bớt khó, bớt gian nan Nhưng thôi sống đời vay mượn nữa Và bắt đầu sống thật, an nhiên
Love
Like
Angry
9
0 Bình luận 0 Chia sẽ