HNI 23/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: KHI MỤC ĐÍCH ĐƯỢC GỌI TÊN
Mục đích không đến như sấm sét
Nó đến khi lòng bỗng rất yên
Không làm tim ta thêm náo động
Chỉ khiến ta thôi kiếm tìm thêm
Có một ngày ta không còn hỏi
Mình là ai giữa cõi nhân gian
Không vì đã biết hết câu trả
Mà vì không còn thấy hoang mang
Những mảnh đời từng rời rạc trước
Bỗng xếp hàng theo một trục chung
Những chọn lựa từng bị nghi ngại
Giờ đứng yên trong một hướng cùng
Khi mục đích được gọi rất khẽ
Ta thôi cần nói lớn cho ai
Không cần chứng minh mình đúng nữa
Chỉ cần sống đúng mỗi ngày mai
Có nỗi sợ đi cùng tỉnh thức
Sợ trách nhiệm của điều đã rõ
Biết mình sinh ra để làm gì
Không còn quyền sống đời hờ hững
Nhiều người thấy rồi quay lưng lại
Không phải mù mà vì chưa dám
Mục đích đứng yên không thúc ép
Chờ ta đủ lớn để quay về
Từ đó thành công mang dáng khác
Không phải hơn người hay hơn ta
Chỉ là làm tròn phần việc nhỏ
Đúng vai mình giữa cõi bao la
Ta không cố để lại dấu ấn
Chỉ mong không để lại lệch lạc
Không trao cho đời sau ảo ảnh
Về những cuộc sống sai trục sâu
Khi mục đích đã lên tiếng gọi
Ta không chạy theo mọi lối đường
Biết từ chối không vì phòng thủ
Mà vì giữ trục sống vững vàng
Quyết định đời không còn rối nữa
Dù cái giá đôi lúc rất đau
Không hỏi lợi nhiều hay ít nữa
Chỉ hỏi lòng mình có bình an
Cuối cùng ta không thành vĩ đại
Chỉ đứng đúng chỗ giữa nhân sinh
Như bánh răng nhỏ trong cỗ máy
Lặng thầm nhưng giữ cả hành trình
Mục đích không làm ta khác đi
Nó đưa ta về nguyên bản thể
Và đời thôi là câu hỏi nữa
Mà là câu trả lời đang sống mỗi ngày
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: KHI MỤC ĐÍCH ĐƯỢC GỌI TÊN
Mục đích không đến như sấm sét
Nó đến khi lòng bỗng rất yên
Không làm tim ta thêm náo động
Chỉ khiến ta thôi kiếm tìm thêm
Có một ngày ta không còn hỏi
Mình là ai giữa cõi nhân gian
Không vì đã biết hết câu trả
Mà vì không còn thấy hoang mang
Những mảnh đời từng rời rạc trước
Bỗng xếp hàng theo một trục chung
Những chọn lựa từng bị nghi ngại
Giờ đứng yên trong một hướng cùng
Khi mục đích được gọi rất khẽ
Ta thôi cần nói lớn cho ai
Không cần chứng minh mình đúng nữa
Chỉ cần sống đúng mỗi ngày mai
Có nỗi sợ đi cùng tỉnh thức
Sợ trách nhiệm của điều đã rõ
Biết mình sinh ra để làm gì
Không còn quyền sống đời hờ hững
Nhiều người thấy rồi quay lưng lại
Không phải mù mà vì chưa dám
Mục đích đứng yên không thúc ép
Chờ ta đủ lớn để quay về
Từ đó thành công mang dáng khác
Không phải hơn người hay hơn ta
Chỉ là làm tròn phần việc nhỏ
Đúng vai mình giữa cõi bao la
Ta không cố để lại dấu ấn
Chỉ mong không để lại lệch lạc
Không trao cho đời sau ảo ảnh
Về những cuộc sống sai trục sâu
Khi mục đích đã lên tiếng gọi
Ta không chạy theo mọi lối đường
Biết từ chối không vì phòng thủ
Mà vì giữ trục sống vững vàng
Quyết định đời không còn rối nữa
Dù cái giá đôi lúc rất đau
Không hỏi lợi nhiều hay ít nữa
Chỉ hỏi lòng mình có bình an
Cuối cùng ta không thành vĩ đại
Chỉ đứng đúng chỗ giữa nhân sinh
Như bánh răng nhỏ trong cỗ máy
Lặng thầm nhưng giữ cả hành trình
Mục đích không làm ta khác đi
Nó đưa ta về nguyên bản thể
Và đời thôi là câu hỏi nữa
Mà là câu trả lời đang sống mỗi ngày
HNI 23/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: KHI MỤC ĐÍCH ĐƯỢC GỌI TÊN
Mục đích không đến như sấm sét
Nó đến khi lòng bỗng rất yên
Không làm tim ta thêm náo động
Chỉ khiến ta thôi kiếm tìm thêm
Có một ngày ta không còn hỏi
Mình là ai giữa cõi nhân gian
Không vì đã biết hết câu trả
Mà vì không còn thấy hoang mang
Những mảnh đời từng rời rạc trước
Bỗng xếp hàng theo một trục chung
Những chọn lựa từng bị nghi ngại
Giờ đứng yên trong một hướng cùng
Khi mục đích được gọi rất khẽ
Ta thôi cần nói lớn cho ai
Không cần chứng minh mình đúng nữa
Chỉ cần sống đúng mỗi ngày mai
Có nỗi sợ đi cùng tỉnh thức
Sợ trách nhiệm của điều đã rõ
Biết mình sinh ra để làm gì
Không còn quyền sống đời hờ hững
Nhiều người thấy rồi quay lưng lại
Không phải mù mà vì chưa dám
Mục đích đứng yên không thúc ép
Chờ ta đủ lớn để quay về
Từ đó thành công mang dáng khác
Không phải hơn người hay hơn ta
Chỉ là làm tròn phần việc nhỏ
Đúng vai mình giữa cõi bao la
Ta không cố để lại dấu ấn
Chỉ mong không để lại lệch lạc
Không trao cho đời sau ảo ảnh
Về những cuộc sống sai trục sâu
Khi mục đích đã lên tiếng gọi
Ta không chạy theo mọi lối đường
Biết từ chối không vì phòng thủ
Mà vì giữ trục sống vững vàng
Quyết định đời không còn rối nữa
Dù cái giá đôi lúc rất đau
Không hỏi lợi nhiều hay ít nữa
Chỉ hỏi lòng mình có bình an
Cuối cùng ta không thành vĩ đại
Chỉ đứng đúng chỗ giữa nhân sinh
Như bánh răng nhỏ trong cỗ máy
Lặng thầm nhưng giữ cả hành trình
Mục đích không làm ta khác đi
Nó đưa ta về nguyên bản thể
Và đời thôi là câu hỏi nữa
Mà là câu trả lời đang sống mỗi ngày