HNI 23/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 14: TIỀN KHÔNG CẦM LÁI
Tiền sinh ra để phục vụ người
Nhưng nhiều đời lại cúi lạy tiền
Có kẻ bán rẻ cả lương tri
Chỉ đổi lấy vài con số ảo
Tiền không xấu, tiền không hiền
Nó phản chiếu lòng người rất thật
Người đúng trục, tiền thành trợ lực
Kẻ lệch trục, tiền hóa xiềng gông
Có người giàu mà hồn trống rỗng
Có người nghèo vẫn sống hiên ngang
Giá trị người đâu nằm ví dày
Mà ở cách họ sống mỗi ngày
Tiền không sinh ra để làm vua
Nó chỉ nên là người lính giỏi
Khi mục đích ngồi ghế chỉ huy
Mọi dòng tiền đều đi đúng hướng
Kiếm tiền mà quên mất chính mình
Là cuộc trao đổi rất đắt giá
Mất trục sống, dù thêm bao số
Cũng chẳng mua lại được bình an
Người tỉnh thức không khinh tiền bạc
Nhưng cũng chẳng quỳ gối trước tiền
Họ biết đủ để không nô lệ
Biết dừng để không tự huỷ hoại
Tiền là phép thử rất âm thầm
Khi chưa có, ta mơ điều gì
Khi đã có, ta còn giữ được
Bao nhiêu phần của chính con người
Mục đích sống như la bàn sáng
Giữ con thuyền vượt sóng lợi danh
Không để tiền kéo ta chệch hướng
Về nơi không thuộc đời mình
Giàu không phải là có rất nhiều
Mà là không bị tiền điều khiển
Tự do nhất là khi ta chọn
Không bán mình cho mọi lợi danh
Hãy để tiền đứng đúng vị trí
Là công cụ, không phải lẽ sống
Khi mục đích cầm tay lái chính
Đời sẽ giàu – cả nghĩa lẫn tâm
HNI 23/01/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 14: TIỀN KHÔNG CẦM LÁI Tiền sinh ra để phục vụ người Nhưng nhiều đời lại cúi lạy tiền Có kẻ bán rẻ cả lương tri Chỉ đổi lấy vài con số ảo Tiền không xấu, tiền không hiền Nó phản chiếu lòng người rất thật Người đúng trục, tiền thành trợ lực Kẻ lệch trục, tiền hóa xiềng gông Có người giàu mà hồn trống rỗng Có người nghèo vẫn sống hiên ngang Giá trị người đâu nằm ví dày Mà ở cách họ sống mỗi ngày Tiền không sinh ra để làm vua Nó chỉ nên là người lính giỏi Khi mục đích ngồi ghế chỉ huy Mọi dòng tiền đều đi đúng hướng Kiếm tiền mà quên mất chính mình Là cuộc trao đổi rất đắt giá Mất trục sống, dù thêm bao số Cũng chẳng mua lại được bình an Người tỉnh thức không khinh tiền bạc Nhưng cũng chẳng quỳ gối trước tiền Họ biết đủ để không nô lệ Biết dừng để không tự huỷ hoại Tiền là phép thử rất âm thầm Khi chưa có, ta mơ điều gì Khi đã có, ta còn giữ được Bao nhiêu phần của chính con người Mục đích sống như la bàn sáng Giữ con thuyền vượt sóng lợi danh Không để tiền kéo ta chệch hướng Về nơi không thuộc đời mình Giàu không phải là có rất nhiều Mà là không bị tiền điều khiển Tự do nhất là khi ta chọn Không bán mình cho mọi lợi danh Hãy để tiền đứng đúng vị trí Là công cụ, không phải lẽ sống Khi mục đích cầm tay lái chính Đời sẽ giàu – cả nghĩa lẫn tâm
Love
Like
Angry
8
0 Bình luận 0 Chia sẽ