HNI 23/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 15:
Sống đúng mục đích không phải con đường êm
Nó bắt đầu khi người ta dám nhìn thẳng
Nhìn vào sự thật không được gói bằng lời ngọt
Nhìn vào mình, không còn chỗ để trốn đi
Mục đích không ru ta bằng giấc mơ dễ chịu
Nó gọi ta dậy lúc lòng còn muốn ngủ thêm
Gọi ta đứng lên khi chân còn run rẩy
Và bước tiếp dù chẳng ai vỗ tay
Có những ngày đi đúng mà thấy mệt
Mệt vì không cho phép mình sống cẩu thả
Mệt vì không thể quay về kiểu cũ
Mệt vì đã biết — nên không thể giả vờ
Sống đúng không làm đời bớt khó
Chỉ làm cái khó có ý nghĩa hơn
Không còn mệt vì hoang mang vô định
Mà mệt vì đang gánh phần việc của mình
Có những đoạn đường rất cô đơn
Vì không phải ai cũng đi cùng mục đích
Người ta rẽ vào nơi dễ thở
Còn ta ở lại với điều cần làm
Sống đúng mục đích là sống có trách nhiệm
Với từng ngày trôi qua không thể lấy lại
Với mỗi lựa chọn mình tự tay ký tên
Và mỗi hệ quả mình không trốn tránh
Không còn đổ lỗi cho số phận
Không còn nấp sau hoàn cảnh hay người khác
Chỉ còn mình và con đường đã chọn
Im lặng mà đi, tỉnh táo mà bước
Có lúc muốn buông cho nhẹ lòng
Nhưng nhẹ kiểu đó là nhẹ rỗng
Bởi khi đã thấy mình sinh ra để làm gì
Buông tay chính là tự bỏ rơi mình
Sống đúng mục đích không làm ta vĩ đại
Chỉ làm ta đứng thẳng bên trong
Không cần nhiều người hiểu
Chỉ cần không phản bội chính mình
Cuối con đường ấy không hứa hẹn vinh quang
Chỉ có sự bình an của người sống đúng
Và khi nhìn lại một đời đã đi qua
Ta có thể mỉm cười, không hổ thẹn với chính ta
BÀI THƠ CHƯƠNG 15:
Sống đúng mục đích không phải con đường êm
Nó bắt đầu khi người ta dám nhìn thẳng
Nhìn vào sự thật không được gói bằng lời ngọt
Nhìn vào mình, không còn chỗ để trốn đi
Mục đích không ru ta bằng giấc mơ dễ chịu
Nó gọi ta dậy lúc lòng còn muốn ngủ thêm
Gọi ta đứng lên khi chân còn run rẩy
Và bước tiếp dù chẳng ai vỗ tay
Có những ngày đi đúng mà thấy mệt
Mệt vì không cho phép mình sống cẩu thả
Mệt vì không thể quay về kiểu cũ
Mệt vì đã biết — nên không thể giả vờ
Sống đúng không làm đời bớt khó
Chỉ làm cái khó có ý nghĩa hơn
Không còn mệt vì hoang mang vô định
Mà mệt vì đang gánh phần việc của mình
Có những đoạn đường rất cô đơn
Vì không phải ai cũng đi cùng mục đích
Người ta rẽ vào nơi dễ thở
Còn ta ở lại với điều cần làm
Sống đúng mục đích là sống có trách nhiệm
Với từng ngày trôi qua không thể lấy lại
Với mỗi lựa chọn mình tự tay ký tên
Và mỗi hệ quả mình không trốn tránh
Không còn đổ lỗi cho số phận
Không còn nấp sau hoàn cảnh hay người khác
Chỉ còn mình và con đường đã chọn
Im lặng mà đi, tỉnh táo mà bước
Có lúc muốn buông cho nhẹ lòng
Nhưng nhẹ kiểu đó là nhẹ rỗng
Bởi khi đã thấy mình sinh ra để làm gì
Buông tay chính là tự bỏ rơi mình
Sống đúng mục đích không làm ta vĩ đại
Chỉ làm ta đứng thẳng bên trong
Không cần nhiều người hiểu
Chỉ cần không phản bội chính mình
Cuối con đường ấy không hứa hẹn vinh quang
Chỉ có sự bình an của người sống đúng
Và khi nhìn lại một đời đã đi qua
Ta có thể mỉm cười, không hổ thẹn với chính ta