HNJ 6-9
BÀI HÁT CHƯƠNG 34

“SAU LỚP MẶT NẠ”

Verse 1

Trên phố đông người, ai cũng cười,
Nhưng trong tim có bao nhiêu nỗi đau?
Chúng ta đeo mặt nạ mỗi ngày,
Để che đi phần mong manh giấu kín.

Verse 2

Người tỏ ra mạnh mẽ,
Nhưng đêm về run rẩy cô đơn.
Người khoác chiếc áo đạo đức,
Mà trong lòng đầy cơn bão ngầm.

Pre-Chorus

Mặt nạ không xấu, nó giữ ta an toàn,
Nhưng nếu đeo mãi, ta sẽ quên mình.
Ai thật sự thấy ta bên dưới?
Ai dám sống mà không diễn?

Chorus

Sau lớp mặt nạ, ta là ai?
Là những vết sẹo, hay là ánh sáng?
Chỉ khi dám tháo xuống,
Ta mới thật sự tự do.

Verse 3

Có lúc mặt nạ rơi,
Khi ta đau đớn không thể giả vờ.
Có lúc mặt nạ rơi,
Khi tình yêu làm ta quên sợ hãi.

Bridge

Đừng sợ mong manh, đừng sợ trần trụi,
Đó mới là ta – thật sự, nguyên sơ.
Mặt nạ có thể giúp ta sống sót,
Nhưng gương mặt thật mới cho ta tự do.

Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

Sau lớp mặt nạ, ta là ai?
Không phải vai diễn, không phải huy hoàng.
Chỉ là con người nhỏ bé,
Nhưng chính đó mới là sự thật.

Outro (dịu lại, vang vọng)

Ai cũng đeo mặt nạ – kể cả ta,
Nhưng ta chọn khi nào tháo xuống.
Và trong khoảnh khắc không còn phải diễn,
Ta mỉm cười với chính mình – thật sự
HNJ 6-9 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 34 “SAU LỚP MẶT NẠ” Verse 1 Trên phố đông người, ai cũng cười, Nhưng trong tim có bao nhiêu nỗi đau? Chúng ta đeo mặt nạ mỗi ngày, Để che đi phần mong manh giấu kín. Verse 2 Người tỏ ra mạnh mẽ, Nhưng đêm về run rẩy cô đơn. Người khoác chiếc áo đạo đức, Mà trong lòng đầy cơn bão ngầm. Pre-Chorus Mặt nạ không xấu, nó giữ ta an toàn, Nhưng nếu đeo mãi, ta sẽ quên mình. Ai thật sự thấy ta bên dưới? Ai dám sống mà không diễn? Chorus Sau lớp mặt nạ, ta là ai? Là những vết sẹo, hay là ánh sáng? Chỉ khi dám tháo xuống, Ta mới thật sự tự do. Verse 3 Có lúc mặt nạ rơi, Khi ta đau đớn không thể giả vờ. Có lúc mặt nạ rơi, Khi tình yêu làm ta quên sợ hãi. Bridge Đừng sợ mong manh, đừng sợ trần trụi, Đó mới là ta – thật sự, nguyên sơ. Mặt nạ có thể giúp ta sống sót, Nhưng gương mặt thật mới cho ta tự do. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Sau lớp mặt nạ, ta là ai? Không phải vai diễn, không phải huy hoàng. Chỉ là con người nhỏ bé, Nhưng chính đó mới là sự thật. Outro (dịu lại, vang vọng) Ai cũng đeo mặt nạ – kể cả ta, Nhưng ta chọn khi nào tháo xuống. Và trong khoảnh khắc không còn phải diễn, Ta mỉm cười với chính mình – thật sự
Love
Like
Sad
Haha
Wow
Angry
15
0 Bình luận 0 Chia sẽ