HNI 6-9
Bài Thơ Chương 34

“NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ”

Ta bước vào vũ hội đời người,
Thấy ai cũng mỉm cười, rạng rỡ.
Nhưng phía sau lớp hóa trang kia,
Là đôi mắt buồn không dám hé lộ.

Người đeo mặt nạ của thành công,
Che giấu trái tim run rẩy.
Người đeo mặt nạ của hiền hòa,
Giấu đi cơn giận ngầm cháy.

Có kẻ khoác nụ cười rực rỡ,
Mà đêm về ôm gối khóc than.
Có kẻ tỏ ra mạnh mẽ kiên gan,
Nhưng sợ hãi khi chỉ còn một mình.

Mặt nạ giúp ta tồn tại,
Nhưng cũng giam hãm ta suốt đời.
Ta diễn vai cho vừa lòng thiên hạ,
Rồi quên mất gương mặt của chính mình.

Chỉ khi đau đớn tột cùng,
Mặt nạ mới rơi xuống vỡ tan.
Chỉ khi yêu thương không điều kiện,
Ta mới dám phơi bày bản thân mong manh.

Người tỉnh thức không phủ nhận mặt nạ,
Nhưng ý thức rõ lúc nào đang đeo.
Và trong không gian thầm kín,
Họ tháo bỏ, để thở như chính mình.

Ai cũng đeo mặt nạ – kể cả ta,
Sự thật ấy không thể chối bỏ.
Nhưng giữa ngàn lớp hóa trang,
Ta vẫn tìm đường về gương mặt thật.
HNI 6-9 📝 Bài Thơ Chương 34 “NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ” Ta bước vào vũ hội đời người, Thấy ai cũng mỉm cười, rạng rỡ. Nhưng phía sau lớp hóa trang kia, Là đôi mắt buồn không dám hé lộ. Người đeo mặt nạ của thành công, Che giấu trái tim run rẩy. Người đeo mặt nạ của hiền hòa, Giấu đi cơn giận ngầm cháy. Có kẻ khoác nụ cười rực rỡ, Mà đêm về ôm gối khóc than. Có kẻ tỏ ra mạnh mẽ kiên gan, Nhưng sợ hãi khi chỉ còn một mình. Mặt nạ giúp ta tồn tại, Nhưng cũng giam hãm ta suốt đời. Ta diễn vai cho vừa lòng thiên hạ, Rồi quên mất gương mặt của chính mình. Chỉ khi đau đớn tột cùng, Mặt nạ mới rơi xuống vỡ tan. Chỉ khi yêu thương không điều kiện, Ta mới dám phơi bày bản thân mong manh. Người tỉnh thức không phủ nhận mặt nạ, Nhưng ý thức rõ lúc nào đang đeo. Và trong không gian thầm kín, Họ tháo bỏ, để thở như chính mình. Ai cũng đeo mặt nạ – kể cả ta, Sự thật ấy không thể chối bỏ. Nhưng giữa ngàn lớp hóa trang, Ta vẫn tìm đường về gương mặt thật.
Like
Love
Haha
10
0 Comments 0 Shares