HNI 25/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: SỐNG ĐÚNG GIỮA MỘT THẾ GIỚI LỆCH CHUẨN
Thế giới này không còn ranh rõ
Đúng sai pha lẫn giữa đám đông
Người đi chậm bị cho là dại
Kẻ rẽ đường tắt lại thành khôn
Chuẩn mực không còn treo trước mắt
Mà trôi theo tiếng vỗ tay nhiều
Lợi danh khoác áo người chiến thắng
Che mờ cả hướng của lương tri
Sống đúng bỗng thành điều ngược gió
Không ồn ào chẳng được gọi tên
Giữa chợ đời ai cũng rao bán
Chỉ người giữ mình lặng im yên
Số đông không cần lời kết tội
Chỉ cần quay lưng đã đủ đau
Người giữ trục như cây đứng thẳng
Gió càng mạnh càng thấy cô đơn
Có lúc ta ngờ mình lạc lối
Vì chung quanh chẳng mấy ai quen
Nhưng lệch hướng chưa bao giờ đúng
Dù cả đời người khác khen thêm
Sống đúng không làm ta cao cả
Chỉ giúp lòng không phải phân thân
Không phải nói một đằng một nẻo
Không soi gương mà thấy hổ thẹn
Khi không ai nhìn ta vẫn chọn
Điều mình biết rõ là không sai
Chuẩn mực lúc này không ngoài nữa
Mà nằm rất sâu giữa tim này
Có kẻ đi nhanh rồi dừng mãi
Có người đi chậm vẫn tới nơi
Đúng sai không đo bằng tốc độ
Mà đo bằng hướng suốt một đời
Giữ đúng không hứa phần thưởng sớm
Chỉ cho giấc ngủ được an lành
Giữa thời nhiễu loạn và mờ lối
Không mất mình đã là công thành
Đến cuối đường không ai hỏi nữa
Ta hơn được mấy kẻ bên đời
Chỉ còn câu rất sâu rất lặng
Ta đã sống đúng với ta chưa
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: SỐNG ĐÚNG GIỮA MỘT THẾ GIỚI LỆCH CHUẨN
Thế giới này không còn ranh rõ
Đúng sai pha lẫn giữa đám đông
Người đi chậm bị cho là dại
Kẻ rẽ đường tắt lại thành khôn
Chuẩn mực không còn treo trước mắt
Mà trôi theo tiếng vỗ tay nhiều
Lợi danh khoác áo người chiến thắng
Che mờ cả hướng của lương tri
Sống đúng bỗng thành điều ngược gió
Không ồn ào chẳng được gọi tên
Giữa chợ đời ai cũng rao bán
Chỉ người giữ mình lặng im yên
Số đông không cần lời kết tội
Chỉ cần quay lưng đã đủ đau
Người giữ trục như cây đứng thẳng
Gió càng mạnh càng thấy cô đơn
Có lúc ta ngờ mình lạc lối
Vì chung quanh chẳng mấy ai quen
Nhưng lệch hướng chưa bao giờ đúng
Dù cả đời người khác khen thêm
Sống đúng không làm ta cao cả
Chỉ giúp lòng không phải phân thân
Không phải nói một đằng một nẻo
Không soi gương mà thấy hổ thẹn
Khi không ai nhìn ta vẫn chọn
Điều mình biết rõ là không sai
Chuẩn mực lúc này không ngoài nữa
Mà nằm rất sâu giữa tim này
Có kẻ đi nhanh rồi dừng mãi
Có người đi chậm vẫn tới nơi
Đúng sai không đo bằng tốc độ
Mà đo bằng hướng suốt một đời
Giữ đúng không hứa phần thưởng sớm
Chỉ cho giấc ngủ được an lành
Giữa thời nhiễu loạn và mờ lối
Không mất mình đã là công thành
Đến cuối đường không ai hỏi nữa
Ta hơn được mấy kẻ bên đời
Chỉ còn câu rất sâu rất lặng
Ta đã sống đúng với ta chưa
HNI 25/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: SỐNG ĐÚNG GIỮA MỘT THẾ GIỚI LỆCH CHUẨN
Thế giới này không còn ranh rõ
Đúng sai pha lẫn giữa đám đông
Người đi chậm bị cho là dại
Kẻ rẽ đường tắt lại thành khôn
Chuẩn mực không còn treo trước mắt
Mà trôi theo tiếng vỗ tay nhiều
Lợi danh khoác áo người chiến thắng
Che mờ cả hướng của lương tri
Sống đúng bỗng thành điều ngược gió
Không ồn ào chẳng được gọi tên
Giữa chợ đời ai cũng rao bán
Chỉ người giữ mình lặng im yên
Số đông không cần lời kết tội
Chỉ cần quay lưng đã đủ đau
Người giữ trục như cây đứng thẳng
Gió càng mạnh càng thấy cô đơn
Có lúc ta ngờ mình lạc lối
Vì chung quanh chẳng mấy ai quen
Nhưng lệch hướng chưa bao giờ đúng
Dù cả đời người khác khen thêm
Sống đúng không làm ta cao cả
Chỉ giúp lòng không phải phân thân
Không phải nói một đằng một nẻo
Không soi gương mà thấy hổ thẹn
Khi không ai nhìn ta vẫn chọn
Điều mình biết rõ là không sai
Chuẩn mực lúc này không ngoài nữa
Mà nằm rất sâu giữa tim này
Có kẻ đi nhanh rồi dừng mãi
Có người đi chậm vẫn tới nơi
Đúng sai không đo bằng tốc độ
Mà đo bằng hướng suốt một đời
Giữ đúng không hứa phần thưởng sớm
Chỉ cho giấc ngủ được an lành
Giữa thời nhiễu loạn và mờ lối
Không mất mình đã là công thành
Đến cuối đường không ai hỏi nữa
Ta hơn được mấy kẻ bên đời
Chỉ còn câu rất sâu rất lặng
Ta đã sống đúng với ta chưa