HNI 26/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: BÌNH AN – DẤU HIỆU ĐÚNG ĐƯỜNG
Không phải lặng yên là bình an
Không phải tránh xa mọi khó khăn
Bình an đến lúc ta thôi chạy
Về đúng nơi mình vốn thuộc sang
Có những ngày đời nhiều sóng gió
Nhưng lòng không gãy, chẳng hoang mang
Bởi biết con đường mình đang bước
Dẫu chậm, dẫu xa, vẫn vững vàng
Người sống sai trục hay vội vã
Càng đi càng thấy mình lang thang
Người sống đúng trục không cần gấp
Từng bước nhẹ tênh giữa thế gian
Bình an không phải khi đủ đầy
Mà khi thôi hỏi: “mình là ai?”
Không cần chứng tỏ cho thiên hạ
Chỉ cần trung thực với hôm nay
Có thể nghèo hơn người xung quanh
Nhưng lòng không thẹn với lương tâm
Có thể chưa đến nơi mong ước
Nhưng đêm nằm xuống vẫn yên nằm
Bình an không mua bằng thành tựu
Cũng chẳng vay mượn từ lời khen
Nó đến khi ta thôi chống lại
Tiếng gọi sâu thẳm ở bên trong
Khi việc mình làm không phản bội
Giá trị đã chọn lúc ban đầu
Khi lời mình nói không xa lạ
Với chính mình trong những đêm sâu
Bình an là lúc ta không sợ
Khoảng lặng một mình giữa hư không
Không cần tiếng ồn che trống rỗng
Vì lòng đã đủ để thong dong
Ai sống đúng đường rồi sẽ hiểu
Bình an là dấu hiệu rất quen
Không hứa cho đời luôn phẳng lặng
Nhưng cho ta biết: “đúng rồi em.”
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: BÌNH AN – DẤU HIỆU ĐÚNG ĐƯỜNG
Không phải lặng yên là bình an
Không phải tránh xa mọi khó khăn
Bình an đến lúc ta thôi chạy
Về đúng nơi mình vốn thuộc sang
Có những ngày đời nhiều sóng gió
Nhưng lòng không gãy, chẳng hoang mang
Bởi biết con đường mình đang bước
Dẫu chậm, dẫu xa, vẫn vững vàng
Người sống sai trục hay vội vã
Càng đi càng thấy mình lang thang
Người sống đúng trục không cần gấp
Từng bước nhẹ tênh giữa thế gian
Bình an không phải khi đủ đầy
Mà khi thôi hỏi: “mình là ai?”
Không cần chứng tỏ cho thiên hạ
Chỉ cần trung thực với hôm nay
Có thể nghèo hơn người xung quanh
Nhưng lòng không thẹn với lương tâm
Có thể chưa đến nơi mong ước
Nhưng đêm nằm xuống vẫn yên nằm
Bình an không mua bằng thành tựu
Cũng chẳng vay mượn từ lời khen
Nó đến khi ta thôi chống lại
Tiếng gọi sâu thẳm ở bên trong
Khi việc mình làm không phản bội
Giá trị đã chọn lúc ban đầu
Khi lời mình nói không xa lạ
Với chính mình trong những đêm sâu
Bình an là lúc ta không sợ
Khoảng lặng một mình giữa hư không
Không cần tiếng ồn che trống rỗng
Vì lòng đã đủ để thong dong
Ai sống đúng đường rồi sẽ hiểu
Bình an là dấu hiệu rất quen
Không hứa cho đời luôn phẳng lặng
Nhưng cho ta biết: “đúng rồi em.”
HNI 26/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: BÌNH AN – DẤU HIỆU ĐÚNG ĐƯỜNG
Không phải lặng yên là bình an
Không phải tránh xa mọi khó khăn
Bình an đến lúc ta thôi chạy
Về đúng nơi mình vốn thuộc sang
Có những ngày đời nhiều sóng gió
Nhưng lòng không gãy, chẳng hoang mang
Bởi biết con đường mình đang bước
Dẫu chậm, dẫu xa, vẫn vững vàng
Người sống sai trục hay vội vã
Càng đi càng thấy mình lang thang
Người sống đúng trục không cần gấp
Từng bước nhẹ tênh giữa thế gian
Bình an không phải khi đủ đầy
Mà khi thôi hỏi: “mình là ai?”
Không cần chứng tỏ cho thiên hạ
Chỉ cần trung thực với hôm nay
Có thể nghèo hơn người xung quanh
Nhưng lòng không thẹn với lương tâm
Có thể chưa đến nơi mong ước
Nhưng đêm nằm xuống vẫn yên nằm
Bình an không mua bằng thành tựu
Cũng chẳng vay mượn từ lời khen
Nó đến khi ta thôi chống lại
Tiếng gọi sâu thẳm ở bên trong
Khi việc mình làm không phản bội
Giá trị đã chọn lúc ban đầu
Khi lời mình nói không xa lạ
Với chính mình trong những đêm sâu
Bình an là lúc ta không sợ
Khoảng lặng một mình giữa hư không
Không cần tiếng ồn che trống rỗng
Vì lòng đã đủ để thong dong
Ai sống đúng đường rồi sẽ hiểu
Bình an là dấu hiệu rất quen
Không hứa cho đời luôn phẳng lặng
Nhưng cho ta biết: “đúng rồi em.”