HNI 26/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 29:
HÀNH ĐỘNG LÀ HÌNH HÀI CỦA MỤC ĐÍCH
Có những người
nói rất nhiều về mục đích
nhưng bước chân họ
chưa từng rời khỏi chỗ cũ.
Mục đích
không sống trong lời nói đẹp,
nó sống trong
việc ta làm
khi không ai nhìn thấy.
Không ai hỏi đời bạn
mục đích là gì.
Đời chỉ nhìn
bạn thức dậy mỗi ngày ra sao,
và dùng thời gian của mình
vào việc gì.
Mục đích không cần lớn.
Chỉ cần đúng.
Một việc nhỏ
lặp lại đúng trục
còn mạnh hơn
một giấc mơ vĩ đại
chưa từng được bước đi.
Có những hành động
khiến ta mệt,
nhưng không khiến ta hối tiếc.
Có những con đường
chậm,
nhưng không làm ta lạc lối.
Đó là lúc
mục đích đã đi vào thân thể,
trở thành nhịp thở,
trở thành thói quen,
trở thành lựa chọn
trước mỗi ngã rẽ.
Mục đích không thúc giục.
Nó lặng lẽ yêu cầu
ta sống có trách nhiệm
với từng ngày được trao.
Và đến một lúc,
ta không còn hỏi
“mình sống để làm gì?”
bởi mỗi hành động đúng
đã là câu trả lời.
BÀI THƠ CHƯƠNG 29:
HÀNH ĐỘNG LÀ HÌNH HÀI CỦA MỤC ĐÍCH
Có những người
nói rất nhiều về mục đích
nhưng bước chân họ
chưa từng rời khỏi chỗ cũ.
Mục đích
không sống trong lời nói đẹp,
nó sống trong
việc ta làm
khi không ai nhìn thấy.
Không ai hỏi đời bạn
mục đích là gì.
Đời chỉ nhìn
bạn thức dậy mỗi ngày ra sao,
và dùng thời gian của mình
vào việc gì.
Mục đích không cần lớn.
Chỉ cần đúng.
Một việc nhỏ
lặp lại đúng trục
còn mạnh hơn
một giấc mơ vĩ đại
chưa từng được bước đi.
Có những hành động
khiến ta mệt,
nhưng không khiến ta hối tiếc.
Có những con đường
chậm,
nhưng không làm ta lạc lối.
Đó là lúc
mục đích đã đi vào thân thể,
trở thành nhịp thở,
trở thành thói quen,
trở thành lựa chọn
trước mỗi ngã rẽ.
Mục đích không thúc giục.
Nó lặng lẽ yêu cầu
ta sống có trách nhiệm
với từng ngày được trao.
Và đến một lúc,
ta không còn hỏi
“mình sống để làm gì?”
bởi mỗi hành động đúng
đã là câu trả lời.
HNI 26/01/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 29:
HÀNH ĐỘNG LÀ HÌNH HÀI CỦA MỤC ĐÍCH
Có những người
nói rất nhiều về mục đích
nhưng bước chân họ
chưa từng rời khỏi chỗ cũ.
Mục đích
không sống trong lời nói đẹp,
nó sống trong
việc ta làm
khi không ai nhìn thấy.
Không ai hỏi đời bạn
mục đích là gì.
Đời chỉ nhìn
bạn thức dậy mỗi ngày ra sao,
và dùng thời gian của mình
vào việc gì.
Mục đích không cần lớn.
Chỉ cần đúng.
Một việc nhỏ
lặp lại đúng trục
còn mạnh hơn
một giấc mơ vĩ đại
chưa từng được bước đi.
Có những hành động
khiến ta mệt,
nhưng không khiến ta hối tiếc.
Có những con đường
chậm,
nhưng không làm ta lạc lối.
Đó là lúc
mục đích đã đi vào thân thể,
trở thành nhịp thở,
trở thành thói quen,
trở thành lựa chọn
trước mỗi ngã rẽ.
Mục đích không thúc giục.
Nó lặng lẽ yêu cầu
ta sống có trách nhiệm
với từng ngày được trao.
Và đến một lúc,
ta không còn hỏi
“mình sống để làm gì?”
bởi mỗi hành động đúng
đã là câu trả lời.