HNI 26/01/2926:
BÀI THƠ CHƯƠNG 36: DI SẢN CỦA MỘT ĐỜI SỐNG CÓ MỤC ĐÍCH
Di sản không chờ ngày nhắm mắt
Nó sinh ra từ mỗi sớm mai
Từ cách ta nghĩ và ta sống
Giữa đời rất thật, rất dài
Không phải tiền nhiều là để lại
Cũng không danh vọng mới lưu danh
Di sản nằm trong điều ta chạm
Vào tim người khác, rất mong manh
Một lời thật có thể sống lâu
Hơn ngàn tượng đá dựng trên cao
Một hành động đúng trong lặng lẽ
Cũng đủ soi đường cho mai sau
Người sống đúng không cần lên tiếng
Đời họ tự kể chuyện của mình
Qua cách đứng thẳng khi giông bão
Qua lòng không lệch giữa phồn vinh
Di sản không nằm trong sở hữu
Mà ở cách ta đã cho đi
Cho niềm tin, cho hy vọng
Cho người khác dám sống kiên trì
Một người cha sống không giả dối
Để lại con đường cho con đi
Một người thầy giữ lòng ngay thẳng
Nuôi lớn bao thế hệ thầm thì
Một doanh nhân không bán lương tâm
Giữa thị trường đầy sóng và xoay
Đã để lại hơn ngàn con số
Là văn hóa sống đến hôm nay
Di sản lớn nhất là gieo được
Niềm tin vào giá trị con người
Rằng sống đúng không hề lạc lõng
Giữa một thời quá nhiều đổi dời
Khi ta không phản bội mục đích
Không đánh đổi trục sống của mình
Từng ngày trôi qua rất bình dị
Đã âm thầm tạo dấu chân sinh
Và khi đời khép lại trang cuối
Không cần hỏi đã để lại chi
Chỉ cần biết: ta đã sống đúng
Thế là di sản đã ra đi
BÀI THƠ CHƯƠNG 36: DI SẢN CỦA MỘT ĐỜI SỐNG CÓ MỤC ĐÍCH
Di sản không chờ ngày nhắm mắt
Nó sinh ra từ mỗi sớm mai
Từ cách ta nghĩ và ta sống
Giữa đời rất thật, rất dài
Không phải tiền nhiều là để lại
Cũng không danh vọng mới lưu danh
Di sản nằm trong điều ta chạm
Vào tim người khác, rất mong manh
Một lời thật có thể sống lâu
Hơn ngàn tượng đá dựng trên cao
Một hành động đúng trong lặng lẽ
Cũng đủ soi đường cho mai sau
Người sống đúng không cần lên tiếng
Đời họ tự kể chuyện của mình
Qua cách đứng thẳng khi giông bão
Qua lòng không lệch giữa phồn vinh
Di sản không nằm trong sở hữu
Mà ở cách ta đã cho đi
Cho niềm tin, cho hy vọng
Cho người khác dám sống kiên trì
Một người cha sống không giả dối
Để lại con đường cho con đi
Một người thầy giữ lòng ngay thẳng
Nuôi lớn bao thế hệ thầm thì
Một doanh nhân không bán lương tâm
Giữa thị trường đầy sóng và xoay
Đã để lại hơn ngàn con số
Là văn hóa sống đến hôm nay
Di sản lớn nhất là gieo được
Niềm tin vào giá trị con người
Rằng sống đúng không hề lạc lõng
Giữa một thời quá nhiều đổi dời
Khi ta không phản bội mục đích
Không đánh đổi trục sống của mình
Từng ngày trôi qua rất bình dị
Đã âm thầm tạo dấu chân sinh
Và khi đời khép lại trang cuối
Không cần hỏi đã để lại chi
Chỉ cần biết: ta đã sống đúng
Thế là di sản đã ra đi
HNI 26/01/2926:
BÀI THƠ CHƯƠNG 36: DI SẢN CỦA MỘT ĐỜI SỐNG CÓ MỤC ĐÍCH
Di sản không chờ ngày nhắm mắt
Nó sinh ra từ mỗi sớm mai
Từ cách ta nghĩ và ta sống
Giữa đời rất thật, rất dài
Không phải tiền nhiều là để lại
Cũng không danh vọng mới lưu danh
Di sản nằm trong điều ta chạm
Vào tim người khác, rất mong manh
Một lời thật có thể sống lâu
Hơn ngàn tượng đá dựng trên cao
Một hành động đúng trong lặng lẽ
Cũng đủ soi đường cho mai sau
Người sống đúng không cần lên tiếng
Đời họ tự kể chuyện của mình
Qua cách đứng thẳng khi giông bão
Qua lòng không lệch giữa phồn vinh
Di sản không nằm trong sở hữu
Mà ở cách ta đã cho đi
Cho niềm tin, cho hy vọng
Cho người khác dám sống kiên trì
Một người cha sống không giả dối
Để lại con đường cho con đi
Một người thầy giữ lòng ngay thẳng
Nuôi lớn bao thế hệ thầm thì
Một doanh nhân không bán lương tâm
Giữa thị trường đầy sóng và xoay
Đã để lại hơn ngàn con số
Là văn hóa sống đến hôm nay
Di sản lớn nhất là gieo được
Niềm tin vào giá trị con người
Rằng sống đúng không hề lạc lõng
Giữa một thời quá nhiều đổi dời
Khi ta không phản bội mục đích
Không đánh đổi trục sống của mình
Từng ngày trôi qua rất bình dị
Đã âm thầm tạo dấu chân sinh
Và khi đời khép lại trang cuối
Không cần hỏi đã để lại chi
Chỉ cần biết: ta đã sống đúng
Thế là di sản đã ra đi