Bài thơ CHƯƠNG 2 MỘT CON NGƯỜI HỮU HẠN VÀ GIẤC MƠ VÔ HẠN HNI 28/1
📕 Bài thơ CHƯƠNG 2
MỘT CON NGƯỜI HỮU HẠN VÀ GIẤC MƠ VÔ HẠN
Ta sinh ra nhỏ bé giữa đời,
Một hạt cát trôi trong biển người mênh mông.
Thân xác hữu hạn, thời gian hữu hạn,
Nhưng trái tim thì chưa từng có đường biên.
Có những đêm dài, ước mơ không ngủ,
Nó gõ...