HNI 6-9
Bài Thơ Chương 36
“TRÍ TUỆ TỪ ĐẮNG CAY”
Sách dạy ta những lời hoa mỹ,
Nhưng đời dạy ta bằng vết sẹo dài.
Những trang giấy trắng phau tinh khiết,
Không thể so với nước mắt đêm dài.
Khi thất bại làm ta quỵ ngã,
Ta học được cách đứng dậy một mình.
Khi phản bội cào xé tim ta,
Ta biết phân biệt thật – giả trong tình.
Không ai muốn nếm trải cay đắng,
Nhưng chính nó khắc chữ vào tim.
Bài học xương máu chẳng bao giờ phai,
Khác hẳn ngôn từ chóng quên trong sách.
Người từng ngã mới biết cảm thông,
Người từng mất mới hiểu trân trọng.
Người từng đau mới gieo từ bi,
Người từng khát mới biết quý từng giọt nước.
Trí tuệ không đến từ ngồi yên,
Mà đến từ bão tố quăng quật.
Không đến từ lý thuyết trên môi,
Mà đến từ vết thương chưa kịp lành.
Sách là ngọn đèn dẫn lối,
Nhưng đường đời phải tự mình đi.
Chỉ ai dám bước qua bóng tối,
Mới tìm thấy ánh sáng bên trong.
Trí tuệ nở hoa trên đất khổ đau,
Hương thơm từ những ngày cay đắng.
Ai chưa từng gục ngã một lần,
Thì khôn ngoan chỉ mới dừng ở lý thuyết.
Bài Thơ Chương 36
“TRÍ TUỆ TỪ ĐẮNG CAY”
Sách dạy ta những lời hoa mỹ,
Nhưng đời dạy ta bằng vết sẹo dài.
Những trang giấy trắng phau tinh khiết,
Không thể so với nước mắt đêm dài.
Khi thất bại làm ta quỵ ngã,
Ta học được cách đứng dậy một mình.
Khi phản bội cào xé tim ta,
Ta biết phân biệt thật – giả trong tình.
Không ai muốn nếm trải cay đắng,
Nhưng chính nó khắc chữ vào tim.
Bài học xương máu chẳng bao giờ phai,
Khác hẳn ngôn từ chóng quên trong sách.
Người từng ngã mới biết cảm thông,
Người từng mất mới hiểu trân trọng.
Người từng đau mới gieo từ bi,
Người từng khát mới biết quý từng giọt nước.
Trí tuệ không đến từ ngồi yên,
Mà đến từ bão tố quăng quật.
Không đến từ lý thuyết trên môi,
Mà đến từ vết thương chưa kịp lành.
Sách là ngọn đèn dẫn lối,
Nhưng đường đời phải tự mình đi.
Chỉ ai dám bước qua bóng tối,
Mới tìm thấy ánh sáng bên trong.
Trí tuệ nở hoa trên đất khổ đau,
Hương thơm từ những ngày cay đắng.
Ai chưa từng gục ngã một lần,
Thì khôn ngoan chỉ mới dừng ở lý thuyết.
HNI 6-9
📝 Bài Thơ Chương 36
“TRÍ TUỆ TỪ ĐẮNG CAY”
Sách dạy ta những lời hoa mỹ,
Nhưng đời dạy ta bằng vết sẹo dài.
Những trang giấy trắng phau tinh khiết,
Không thể so với nước mắt đêm dài.
Khi thất bại làm ta quỵ ngã,
Ta học được cách đứng dậy một mình.
Khi phản bội cào xé tim ta,
Ta biết phân biệt thật – giả trong tình.
Không ai muốn nếm trải cay đắng,
Nhưng chính nó khắc chữ vào tim.
Bài học xương máu chẳng bao giờ phai,
Khác hẳn ngôn từ chóng quên trong sách.
Người từng ngã mới biết cảm thông,
Người từng mất mới hiểu trân trọng.
Người từng đau mới gieo từ bi,
Người từng khát mới biết quý từng giọt nước.
Trí tuệ không đến từ ngồi yên,
Mà đến từ bão tố quăng quật.
Không đến từ lý thuyết trên môi,
Mà đến từ vết thương chưa kịp lành.
Sách là ngọn đèn dẫn lối,
Nhưng đường đời phải tự mình đi.
Chỉ ai dám bước qua bóng tối,
Mới tìm thấy ánh sáng bên trong.
Trí tuệ nở hoa trên đất khổ đau,
Hương thơm từ những ngày cay đắng.
Ai chưa từng gục ngã một lần,
Thì khôn ngoan chỉ mới dừng ở lý thuyết.