HNI 05-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHI CON NGƯỜI TÌM LẠI NHAU**
Đã có lúc,
chúng ta sống rất gần
nhưng cách nhau cả một đời.
Nhà san sát,
mạng kết nối toàn cầu,
nhưng lòng người
thì đóng cửa.
Ta quen nói cộng đồng
nhưng sống như những hòn đảo.
Ta có đám đông,
nhưng thiếu một nơi
để thật sự thuộc về.
Mỗi người tự chèo
con thuyền đời mình
giữa biển lớn,
vừa đi
vừa sợ
vừa phòng thủ.
Và rồi ta mệt.
Không phải vì thiếu sức,
mà vì thiếu người
đi cùng.
Có những nỗi đau
không cần giải pháp,
chỉ cần
một người lắng nghe.
Có những giấc mơ
không cần hoành tráng,
chỉ cần
được gọi tên chung.
Ngôi Làng Trong Mơ
không gom người lại
để giống nhau.
Nó tạo một vòng tròn
để mọi khác biệt
có chỗ đứng.
Ở đó,
mạnh không đứng trên yếu,
giàu không đứng trên nghèo,
giỏi không đứng trên người mới bắt đầu.
Chỉ có một thứ đứng cao nhất:
sự tử tế.
Khi con người tìm lại nhau,
họ bắt đầu tìm lại chính mình.
Từ một lời chào,
một bàn tay giúp,
một bữa cơm chung,
một giấc mơ không còn đơn lẻ.
Cộng đồng
không phải nơi để trốn thế giới,
mà là nơi
để đủ vững vàng
đi ra thế giới.
Chương 5 khép lại như một lời hứa:
Nếu con người còn biết tìm nhau,
thì tương lai
vẫn còn đường về.
BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHI CON NGƯỜI TÌM LẠI NHAU**
Đã có lúc,
chúng ta sống rất gần
nhưng cách nhau cả một đời.
Nhà san sát,
mạng kết nối toàn cầu,
nhưng lòng người
thì đóng cửa.
Ta quen nói cộng đồng
nhưng sống như những hòn đảo.
Ta có đám đông,
nhưng thiếu một nơi
để thật sự thuộc về.
Mỗi người tự chèo
con thuyền đời mình
giữa biển lớn,
vừa đi
vừa sợ
vừa phòng thủ.
Và rồi ta mệt.
Không phải vì thiếu sức,
mà vì thiếu người
đi cùng.
Có những nỗi đau
không cần giải pháp,
chỉ cần
một người lắng nghe.
Có những giấc mơ
không cần hoành tráng,
chỉ cần
được gọi tên chung.
Ngôi Làng Trong Mơ
không gom người lại
để giống nhau.
Nó tạo một vòng tròn
để mọi khác biệt
có chỗ đứng.
Ở đó,
mạnh không đứng trên yếu,
giàu không đứng trên nghèo,
giỏi không đứng trên người mới bắt đầu.
Chỉ có một thứ đứng cao nhất:
sự tử tế.
Khi con người tìm lại nhau,
họ bắt đầu tìm lại chính mình.
Từ một lời chào,
một bàn tay giúp,
một bữa cơm chung,
một giấc mơ không còn đơn lẻ.
Cộng đồng
không phải nơi để trốn thế giới,
mà là nơi
để đủ vững vàng
đi ra thế giới.
Chương 5 khép lại như một lời hứa:
Nếu con người còn biết tìm nhau,
thì tương lai
vẫn còn đường về.
HNI 05-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHI CON NGƯỜI TÌM LẠI NHAU**
Đã có lúc,
chúng ta sống rất gần
nhưng cách nhau cả một đời.
Nhà san sát,
mạng kết nối toàn cầu,
nhưng lòng người
thì đóng cửa.
Ta quen nói cộng đồng
nhưng sống như những hòn đảo.
Ta có đám đông,
nhưng thiếu một nơi
để thật sự thuộc về.
Mỗi người tự chèo
con thuyền đời mình
giữa biển lớn,
vừa đi
vừa sợ
vừa phòng thủ.
Và rồi ta mệt.
Không phải vì thiếu sức,
mà vì thiếu người
đi cùng.
Có những nỗi đau
không cần giải pháp,
chỉ cần
một người lắng nghe.
Có những giấc mơ
không cần hoành tráng,
chỉ cần
được gọi tên chung.
Ngôi Làng Trong Mơ
không gom người lại
để giống nhau.
Nó tạo một vòng tròn
để mọi khác biệt
có chỗ đứng.
Ở đó,
mạnh không đứng trên yếu,
giàu không đứng trên nghèo,
giỏi không đứng trên người mới bắt đầu.
Chỉ có một thứ đứng cao nhất:
sự tử tế.
Khi con người tìm lại nhau,
họ bắt đầu tìm lại chính mình.
Từ một lời chào,
một bàn tay giúp,
một bữa cơm chung,
một giấc mơ không còn đơn lẻ.
Cộng đồng
không phải nơi để trốn thế giới,
mà là nơi
để đủ vững vàng
đi ra thế giới.
Chương 5 khép lại như một lời hứa:
Nếu con người còn biết tìm nhau,
thì tương lai
vẫn còn đường về.