HNI 7-9
Bài Thơ Chương 37
“NGỌN LỬA SỰ THẬT”
Sự thật đến như ngọn lửa,
Không hẹn trước, không báo tin.
Nó bùng lên giữa màn đêm tối,
Đốt sạch những ảo ảnh trong tim.
Người yêu nói lời mật ngọt,
Nhưng lửa sự thật bóc trần dối gian.
Bạn bè cười trong bàn tiệc,
Nhưng lửa soi ra toan tính ngầm.
Ngọn lửa không phân biệt sang hèn,
Đều thiêu rụi lớp vỏ giả tạo.
Dù là vua, dù là kẻ ăn mày,
Đều trần trụi khi đứng trước ánh sáng.
Sự thật khiến ta đau đớn,
Vì nó cướp đi vùng an toàn.
Bao mộng tưởng tan thành tro bụi,
Bao lâu đài sụp đổ trong khoảnh khắc.
Nhưng trong tro tàn hoang lạnh,
Có hạt giống sự thật nảy mầm.
Khi mặt nạ đã cháy thành khói,
Ta mới thấy gương mặt thật của mình.
Người trốn tránh sợ lửa,
Chạy về phía bóng tối mong manh.
Người dám bước vào ánh lửa,
Sẽ tìm thấy tự do trong lòng.
Ngọn lửa không hề ác,
Nó chỉ lấy đi điều không thật.
Để lại trong ta sự thanh khiết,
Như vàng tinh luyện sau bão lửa đời.
Hãy để lửa cháy một lần,
Đốt hết giả dối trong ta.
Để khi còn lại duy nhất,
Chỉ còn sự thật – sáng ngời như bình minh.
Bài Thơ Chương 37
“NGỌN LỬA SỰ THẬT”
Sự thật đến như ngọn lửa,
Không hẹn trước, không báo tin.
Nó bùng lên giữa màn đêm tối,
Đốt sạch những ảo ảnh trong tim.
Người yêu nói lời mật ngọt,
Nhưng lửa sự thật bóc trần dối gian.
Bạn bè cười trong bàn tiệc,
Nhưng lửa soi ra toan tính ngầm.
Ngọn lửa không phân biệt sang hèn,
Đều thiêu rụi lớp vỏ giả tạo.
Dù là vua, dù là kẻ ăn mày,
Đều trần trụi khi đứng trước ánh sáng.
Sự thật khiến ta đau đớn,
Vì nó cướp đi vùng an toàn.
Bao mộng tưởng tan thành tro bụi,
Bao lâu đài sụp đổ trong khoảnh khắc.
Nhưng trong tro tàn hoang lạnh,
Có hạt giống sự thật nảy mầm.
Khi mặt nạ đã cháy thành khói,
Ta mới thấy gương mặt thật của mình.
Người trốn tránh sợ lửa,
Chạy về phía bóng tối mong manh.
Người dám bước vào ánh lửa,
Sẽ tìm thấy tự do trong lòng.
Ngọn lửa không hề ác,
Nó chỉ lấy đi điều không thật.
Để lại trong ta sự thanh khiết,
Như vàng tinh luyện sau bão lửa đời.
Hãy để lửa cháy một lần,
Đốt hết giả dối trong ta.
Để khi còn lại duy nhất,
Chỉ còn sự thật – sáng ngời như bình minh.
HNI 7-9
📝 Bài Thơ Chương 37
“NGỌN LỬA SỰ THẬT”
Sự thật đến như ngọn lửa,
Không hẹn trước, không báo tin.
Nó bùng lên giữa màn đêm tối,
Đốt sạch những ảo ảnh trong tim.
Người yêu nói lời mật ngọt,
Nhưng lửa sự thật bóc trần dối gian.
Bạn bè cười trong bàn tiệc,
Nhưng lửa soi ra toan tính ngầm.
Ngọn lửa không phân biệt sang hèn,
Đều thiêu rụi lớp vỏ giả tạo.
Dù là vua, dù là kẻ ăn mày,
Đều trần trụi khi đứng trước ánh sáng.
Sự thật khiến ta đau đớn,
Vì nó cướp đi vùng an toàn.
Bao mộng tưởng tan thành tro bụi,
Bao lâu đài sụp đổ trong khoảnh khắc.
Nhưng trong tro tàn hoang lạnh,
Có hạt giống sự thật nảy mầm.
Khi mặt nạ đã cháy thành khói,
Ta mới thấy gương mặt thật của mình.
Người trốn tránh sợ lửa,
Chạy về phía bóng tối mong manh.
Người dám bước vào ánh lửa,
Sẽ tìm thấy tự do trong lòng.
Ngọn lửa không hề ác,
Nó chỉ lấy đi điều không thật.
Để lại trong ta sự thanh khiết,
Như vàng tinh luyện sau bão lửa đời.
Hãy để lửa cháy một lần,
Đốt hết giả dối trong ta.
Để khi còn lại duy nhất,
Chỉ còn sự thật – sáng ngời như bình minh.