HNI - Bài thơ Chương 35 – Thực tập biết ơn hằng ngày - Henry Le – Lê Đình Hải
Mỗi sớm mai khi trời còn bảng lảng,
Ta cúi đầu, hít một hơi thật sâu,
Cảm ơn đời còn ban tặng nhịp tim,
Cảm ơn nắng mở ra ngày mới.
Ta biết ơn đôi mắt sáng trong,
Nhìn thấy hoa, thấy mây và thấy người,
Biết ơn tai còn nghe tiếng thì thầm,
Tiếng mẹ ru, tiếng chim hót ban mai.
Ta biết ơn hơi thở còn thong dong,
Dù đời cuốn ta qua bao giông bão,
Mỗi hơi thở là một phép mầu,
Nhắc rằng sống – là ân huệ lớn lao.
Ta biết ơn cha mẹ sinh thành,
Từng giọt mồ hôi rơi thành biển cả,
Dẫu cuộc đời ngàn dâu bể xoay vần,
Vẫn giữ trong ta một nguồn thương vô tận.
Biết ơn những người thầy – cô,
Đã thắp sáng trí tuệ bằng kiên nhẫn,
Từng con chữ, từng bài học nhỏ,
Hóa thành hành trang trên đường dài.
Biết ơn bạn bè từng nắm tay,
Trong khổ đau không một lời bỏ rơi,
Trong niềm vui cùng nhau nở nụ cười,
Dù năm tháng trôi, nghĩa tình vẫn đọng.
Biết ơn những vết thương lòng,
Chúng dạy ta cách mạnh mẽ hơn,
Biết ơn cả người từng làm tổn thương,
Vì nhờ họ, ta học cách tha thứ.
Biết ơn những cơn mưa bất chợt,
Tắm mát hồn ta, gột rửa bụi đời,
Biết ơn cả những ngày nắng gắt,
Để ta yêu thêm bóng mát hiền hòa.
Biết ơn cánh đồng, hạt gạo trắng,
Người nông dân lưng còng dưới nắng,
Biết ơn đất mẹ nuôi dưỡng muôn loài,
Cho ta cơm ăn, nước uống, áo mặc.
Biết ơn cả những lần thất bại,
Vì chúng mở ra con đường khác,
Biết ơn những giọt nước mắt rơi,
Vì sau đó nụ cười thêm sáng.
Biết ơn quá khứ – dẫu buồn hay vui,
Vì nó tạo nên chính ta của hôm nay,
Biết ơn hiện tại – món quà vô giá,
Đang mở ra ngay dưới bước chân này.
Biết ơn cả tương lai chưa tới,
Vì nó mời ta gieo hạt hôm nay,
Biết ơn sự chờ đợi và hy vọng,
Vì trong đó, trái tim ta nở hoa.
Thực tập biết ơn hằng ngày,
Không phải lời nói, mà là sống thật,
Là mỉm cười với cả nỗi đau,
Là nâng niu từng giọt nắng sớm.
Khi ta biết ơn, đời đổi khác,
Mọi vật xung quanh đều sáng rực rỡ,
Người với người không còn xa cách,
Vì ta thấy trong nhau một phần ân tình.
Biết ơn để sống khiêm cung,
Biết ơn để lòng thêm rộng mở,
Biết ơn để biết yêu thương,
Biết ơn để biết mình nhỏ bé.
Một ngày sống trọn trong biết ơn,
Là một ngày ta thật sự hạnh phúc,
Vì hạnh phúc không ở nơi xa,
Mà ở ngay trong lòng tri ân sâu lắng.
Mỗi sớm mai khi trời còn bảng lảng,
Ta cúi đầu, hít một hơi thật sâu,
Cảm ơn đời còn ban tặng nhịp tim,
Cảm ơn nắng mở ra ngày mới.
Ta biết ơn đôi mắt sáng trong,
Nhìn thấy hoa, thấy mây và thấy người,
Biết ơn tai còn nghe tiếng thì thầm,
Tiếng mẹ ru, tiếng chim hót ban mai.
Ta biết ơn hơi thở còn thong dong,
Dù đời cuốn ta qua bao giông bão,
Mỗi hơi thở là một phép mầu,
Nhắc rằng sống – là ân huệ lớn lao.
Ta biết ơn cha mẹ sinh thành,
Từng giọt mồ hôi rơi thành biển cả,
Dẫu cuộc đời ngàn dâu bể xoay vần,
Vẫn giữ trong ta một nguồn thương vô tận.
Biết ơn những người thầy – cô,
Đã thắp sáng trí tuệ bằng kiên nhẫn,
Từng con chữ, từng bài học nhỏ,
Hóa thành hành trang trên đường dài.
Biết ơn bạn bè từng nắm tay,
Trong khổ đau không một lời bỏ rơi,
Trong niềm vui cùng nhau nở nụ cười,
Dù năm tháng trôi, nghĩa tình vẫn đọng.
Biết ơn những vết thương lòng,
Chúng dạy ta cách mạnh mẽ hơn,
Biết ơn cả người từng làm tổn thương,
Vì nhờ họ, ta học cách tha thứ.
Biết ơn những cơn mưa bất chợt,
Tắm mát hồn ta, gột rửa bụi đời,
Biết ơn cả những ngày nắng gắt,
Để ta yêu thêm bóng mát hiền hòa.
Biết ơn cánh đồng, hạt gạo trắng,
Người nông dân lưng còng dưới nắng,
Biết ơn đất mẹ nuôi dưỡng muôn loài,
Cho ta cơm ăn, nước uống, áo mặc.
Biết ơn cả những lần thất bại,
Vì chúng mở ra con đường khác,
Biết ơn những giọt nước mắt rơi,
Vì sau đó nụ cười thêm sáng.
Biết ơn quá khứ – dẫu buồn hay vui,
Vì nó tạo nên chính ta của hôm nay,
Biết ơn hiện tại – món quà vô giá,
Đang mở ra ngay dưới bước chân này.
Biết ơn cả tương lai chưa tới,
Vì nó mời ta gieo hạt hôm nay,
Biết ơn sự chờ đợi và hy vọng,
Vì trong đó, trái tim ta nở hoa.
Thực tập biết ơn hằng ngày,
Không phải lời nói, mà là sống thật,
Là mỉm cười với cả nỗi đau,
Là nâng niu từng giọt nắng sớm.
Khi ta biết ơn, đời đổi khác,
Mọi vật xung quanh đều sáng rực rỡ,
Người với người không còn xa cách,
Vì ta thấy trong nhau một phần ân tình.
Biết ơn để sống khiêm cung,
Biết ơn để lòng thêm rộng mở,
Biết ơn để biết yêu thương,
Biết ơn để biết mình nhỏ bé.
Một ngày sống trọn trong biết ơn,
Là một ngày ta thật sự hạnh phúc,
Vì hạnh phúc không ở nơi xa,
Mà ở ngay trong lòng tri ân sâu lắng.
HNI - 📕Bài thơ Chương 35 – Thực tập biết ơn hằng ngày - Henry Le – Lê Đình Hải
Mỗi sớm mai khi trời còn bảng lảng,
Ta cúi đầu, hít một hơi thật sâu,
Cảm ơn đời còn ban tặng nhịp tim,
Cảm ơn nắng mở ra ngày mới.
Ta biết ơn đôi mắt sáng trong,
Nhìn thấy hoa, thấy mây và thấy người,
Biết ơn tai còn nghe tiếng thì thầm,
Tiếng mẹ ru, tiếng chim hót ban mai.
Ta biết ơn hơi thở còn thong dong,
Dù đời cuốn ta qua bao giông bão,
Mỗi hơi thở là một phép mầu,
Nhắc rằng sống – là ân huệ lớn lao.
Ta biết ơn cha mẹ sinh thành,
Từng giọt mồ hôi rơi thành biển cả,
Dẫu cuộc đời ngàn dâu bể xoay vần,
Vẫn giữ trong ta một nguồn thương vô tận.
Biết ơn những người thầy – cô,
Đã thắp sáng trí tuệ bằng kiên nhẫn,
Từng con chữ, từng bài học nhỏ,
Hóa thành hành trang trên đường dài.
Biết ơn bạn bè từng nắm tay,
Trong khổ đau không một lời bỏ rơi,
Trong niềm vui cùng nhau nở nụ cười,
Dù năm tháng trôi, nghĩa tình vẫn đọng.
Biết ơn những vết thương lòng,
Chúng dạy ta cách mạnh mẽ hơn,
Biết ơn cả người từng làm tổn thương,
Vì nhờ họ, ta học cách tha thứ.
Biết ơn những cơn mưa bất chợt,
Tắm mát hồn ta, gột rửa bụi đời,
Biết ơn cả những ngày nắng gắt,
Để ta yêu thêm bóng mát hiền hòa.
Biết ơn cánh đồng, hạt gạo trắng,
Người nông dân lưng còng dưới nắng,
Biết ơn đất mẹ nuôi dưỡng muôn loài,
Cho ta cơm ăn, nước uống, áo mặc.
Biết ơn cả những lần thất bại,
Vì chúng mở ra con đường khác,
Biết ơn những giọt nước mắt rơi,
Vì sau đó nụ cười thêm sáng.
Biết ơn quá khứ – dẫu buồn hay vui,
Vì nó tạo nên chính ta của hôm nay,
Biết ơn hiện tại – món quà vô giá,
Đang mở ra ngay dưới bước chân này.
Biết ơn cả tương lai chưa tới,
Vì nó mời ta gieo hạt hôm nay,
Biết ơn sự chờ đợi và hy vọng,
Vì trong đó, trái tim ta nở hoa.
Thực tập biết ơn hằng ngày,
Không phải lời nói, mà là sống thật,
Là mỉm cười với cả nỗi đau,
Là nâng niu từng giọt nắng sớm.
Khi ta biết ơn, đời đổi khác,
Mọi vật xung quanh đều sáng rực rỡ,
Người với người không còn xa cách,
Vì ta thấy trong nhau một phần ân tình.
Biết ơn để sống khiêm cung,
Biết ơn để lòng thêm rộng mở,
Biết ơn để biết yêu thương,
Biết ơn để biết mình nhỏ bé.
Một ngày sống trọn trong biết ơn,
Là một ngày ta thật sự hạnh phúc,
Vì hạnh phúc không ở nơi xa,
Mà ở ngay trong lòng tri ân sâu lắng.