HNI 07-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 16:GIÀU CÓ LÀ GÌ?
Có một thời
người ta đo giàu nghèo bằng con số,
bằng đất đai, tiền bạc,
bằng những gì có thể khóa trong két sắt
và mang theo khi rời khỏi làng.
Nhưng có những người rất giàu
mà ánh mắt luôn thiếu ngủ,
bữa cơm không còn tiếng nói cười,
nhà cao mà lòng thì trống rỗng.
Giàu có là gì
nếu mỗi sáng thức dậy
không biết mình sống để làm gì?
Giàu có là gì
nếu có tiền mua mọi thứ
trừ thời gian cho cha mẹ,
trừ tuổi thơ cho con cái,
trừ sự bình an cho chính mình?
Ngày xưa,
một ngôi làng nghèo tiền
nhưng giàu tình,
trẻ con lớn lên giữa tiếng gà gáy,
người già yên tâm vì có người gọi là “láng giềng”.
Họ không nhiều của cải
nhưng có bầu trời để ngước nhìn,
có đất để gieo hạt,
có cộng đồng để nương tựa
khi cuộc đời nghiêng gió.
Giàu có khi ấy
là không ai bị bỏ lại phía sau,
là nhà này thiếu gạo
nhà kia sẵn sàng san sẻ.
Ngày nay,
thế giới tăng trưởng không ngừng,
nhưng con người thu nhỏ dần lại
trong những căn phòng kín
và những chiếc màn hình lạnh.
Ta gọi đó là phát triển,
nhưng trái tim thì cạn kiệt.
Vì thế,
đã đến lúc
phải tái định nghĩa giàu có.
Giàu không chỉ là có nhiều,
mà là đủ.
Đủ ăn để khỏe,
đủ sống để vui,
đủ chậm để lắng nghe chính mình.
Giàu là khi con người
không phải đánh đổi sức khỏe lấy tiền,
rồi dùng tiền
để tìm lại sức khỏe đã mất.
Giàu là khi mỗi người
có vai trò trong cộng đồng,
không ai sống thừa,
không ai sống vô nghĩa.
Giàu là khi làng có việc làm,
nhưng cũng có thời gian nghỉ ngơi.
Có công nghệ,
nhưng không đánh cắp tuổi thơ.
Có kinh tế,
nhưng không giẫm lên sự sống.
Giàu là khi đất được hồi sinh,
nước được giữ trong lành,
và con người thôi coi thiên nhiên
là thứ để khai thác đến kiệt cùng.
Giàu là khi ta để lại cho con cháu
không chỉ tài sản,
mà là một hệ sinh thái sống được,
một cộng đồng biết yêu thương,
và một tương lai không phải xin lỗi.
Giàu có không nằm ở đích đến,
mà ở cách ta đi cùng nhau.
Và ngôi làng trong mơ
không hứa hẹn làm ai thành triệu phú,
chỉ hứa
làm con người trở lại làm người.
Đó là sự giàu có mới.
Giàu vì được sống.
Giàu vì được thuộc về.
Giàu vì còn nhau.
BÀI THƠ CHƯƠNG 16:GIÀU CÓ LÀ GÌ?
Có một thời
người ta đo giàu nghèo bằng con số,
bằng đất đai, tiền bạc,
bằng những gì có thể khóa trong két sắt
và mang theo khi rời khỏi làng.
Nhưng có những người rất giàu
mà ánh mắt luôn thiếu ngủ,
bữa cơm không còn tiếng nói cười,
nhà cao mà lòng thì trống rỗng.
Giàu có là gì
nếu mỗi sáng thức dậy
không biết mình sống để làm gì?
Giàu có là gì
nếu có tiền mua mọi thứ
trừ thời gian cho cha mẹ,
trừ tuổi thơ cho con cái,
trừ sự bình an cho chính mình?
Ngày xưa,
một ngôi làng nghèo tiền
nhưng giàu tình,
trẻ con lớn lên giữa tiếng gà gáy,
người già yên tâm vì có người gọi là “láng giềng”.
Họ không nhiều của cải
nhưng có bầu trời để ngước nhìn,
có đất để gieo hạt,
có cộng đồng để nương tựa
khi cuộc đời nghiêng gió.
Giàu có khi ấy
là không ai bị bỏ lại phía sau,
là nhà này thiếu gạo
nhà kia sẵn sàng san sẻ.
Ngày nay,
thế giới tăng trưởng không ngừng,
nhưng con người thu nhỏ dần lại
trong những căn phòng kín
và những chiếc màn hình lạnh.
Ta gọi đó là phát triển,
nhưng trái tim thì cạn kiệt.
Vì thế,
đã đến lúc
phải tái định nghĩa giàu có.
Giàu không chỉ là có nhiều,
mà là đủ.
Đủ ăn để khỏe,
đủ sống để vui,
đủ chậm để lắng nghe chính mình.
Giàu là khi con người
không phải đánh đổi sức khỏe lấy tiền,
rồi dùng tiền
để tìm lại sức khỏe đã mất.
Giàu là khi mỗi người
có vai trò trong cộng đồng,
không ai sống thừa,
không ai sống vô nghĩa.
Giàu là khi làng có việc làm,
nhưng cũng có thời gian nghỉ ngơi.
Có công nghệ,
nhưng không đánh cắp tuổi thơ.
Có kinh tế,
nhưng không giẫm lên sự sống.
Giàu là khi đất được hồi sinh,
nước được giữ trong lành,
và con người thôi coi thiên nhiên
là thứ để khai thác đến kiệt cùng.
Giàu là khi ta để lại cho con cháu
không chỉ tài sản,
mà là một hệ sinh thái sống được,
một cộng đồng biết yêu thương,
và một tương lai không phải xin lỗi.
Giàu có không nằm ở đích đến,
mà ở cách ta đi cùng nhau.
Và ngôi làng trong mơ
không hứa hẹn làm ai thành triệu phú,
chỉ hứa
làm con người trở lại làm người.
Đó là sự giàu có mới.
Giàu vì được sống.
Giàu vì được thuộc về.
Giàu vì còn nhau.
HNI 07-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 16:GIÀU CÓ LÀ GÌ?
Có một thời
người ta đo giàu nghèo bằng con số,
bằng đất đai, tiền bạc,
bằng những gì có thể khóa trong két sắt
và mang theo khi rời khỏi làng.
Nhưng có những người rất giàu
mà ánh mắt luôn thiếu ngủ,
bữa cơm không còn tiếng nói cười,
nhà cao mà lòng thì trống rỗng.
Giàu có là gì
nếu mỗi sáng thức dậy
không biết mình sống để làm gì?
Giàu có là gì
nếu có tiền mua mọi thứ
trừ thời gian cho cha mẹ,
trừ tuổi thơ cho con cái,
trừ sự bình an cho chính mình?
Ngày xưa,
một ngôi làng nghèo tiền
nhưng giàu tình,
trẻ con lớn lên giữa tiếng gà gáy,
người già yên tâm vì có người gọi là “láng giềng”.
Họ không nhiều của cải
nhưng có bầu trời để ngước nhìn,
có đất để gieo hạt,
có cộng đồng để nương tựa
khi cuộc đời nghiêng gió.
Giàu có khi ấy
là không ai bị bỏ lại phía sau,
là nhà này thiếu gạo
nhà kia sẵn sàng san sẻ.
Ngày nay,
thế giới tăng trưởng không ngừng,
nhưng con người thu nhỏ dần lại
trong những căn phòng kín
và những chiếc màn hình lạnh.
Ta gọi đó là phát triển,
nhưng trái tim thì cạn kiệt.
Vì thế,
đã đến lúc
phải tái định nghĩa giàu có.
Giàu không chỉ là có nhiều,
mà là đủ.
Đủ ăn để khỏe,
đủ sống để vui,
đủ chậm để lắng nghe chính mình.
Giàu là khi con người
không phải đánh đổi sức khỏe lấy tiền,
rồi dùng tiền
để tìm lại sức khỏe đã mất.
Giàu là khi mỗi người
có vai trò trong cộng đồng,
không ai sống thừa,
không ai sống vô nghĩa.
Giàu là khi làng có việc làm,
nhưng cũng có thời gian nghỉ ngơi.
Có công nghệ,
nhưng không đánh cắp tuổi thơ.
Có kinh tế,
nhưng không giẫm lên sự sống.
Giàu là khi đất được hồi sinh,
nước được giữ trong lành,
và con người thôi coi thiên nhiên
là thứ để khai thác đến kiệt cùng.
Giàu là khi ta để lại cho con cháu
không chỉ tài sản,
mà là một hệ sinh thái sống được,
một cộng đồng biết yêu thương,
và một tương lai không phải xin lỗi.
Giàu có không nằm ở đích đến,
mà ở cách ta đi cùng nhau.
Và ngôi làng trong mơ
không hứa hẹn làm ai thành triệu phú,
chỉ hứa
làm con người trở lại làm người.
Đó là sự giàu có mới.
Giàu vì được sống.
Giàu vì được thuộc về.
Giàu vì còn nhau.