HNI 8-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 39: QUỐC KỲ – QUỐC HUY – QUỐC CA HNI

Không phải để cúi đầu,
chúng ta dựng nên biểu tượng.
Không phải để thờ phụng,
chúng ta giữ lại một lời nhắc.

Giữa thế giới xoay tròn vì lợi nhuận,
HNI treo lên một lá cờ
không đòi ai phải quỳ,
chỉ nhắc con người đứng thẳng.

Lá cờ ấy không bay vì gió,
mà bay vì niềm tin.
Không cắm trên đất chiếm đoạt,
mà cắm trong lòng người tự do.

Chữ H nằm yên trong vòng tròn,
không đâm thủng ai,
không chèn ép ai,
chỉ ôm lấy những ai còn nhớ mình là người.

H – là Human giữa thời máy móc,
H – là Honesty giữa chợ đời ồn ã,
H – là Harmony giữa muôn vàn xung đột,
H – là Humanity chưa từng được bán.

Quốc huy không sáng vì vàng,
mà sáng vì trách nhiệm.
Ai mang nó trên ngực,
phải học cách giữ lời với chính mình.

Không lừa dối khi có cơ hội,
không bỏ chạy khi có trách nhiệm,
không im lặng trước bất công,
không giàu lên bằng nước mắt kẻ khác.

Quốc huy HNI không ban thưởng,
chỉ ghi nhận những ai đi đúng đường.
Không bảo vệ kẻ mạnh,
chỉ nhắc kẻ thành công đừng quên gốc rễ.

Và rồi…
khi bài ca HNI cất lên,
không tiếng trống trận,
không khẩu hiệu đao to búa lớn.

Chỉ là nhịp tim của những người làm ăn tử tế,
là hơi thở của những kẻ dám giàu mà không ác,
là lời thì thầm:
“Chúng ta đi cùng nhau.”

Bài ca ấy không cần thuộc,
chỉ cần sống.
Không cần hát lớn,
chỉ cần làm đúng.

Mỗi khi vang lên,
nó nhắc ta rằng:
tự do không phải muốn gì làm nấy,
mà là biết điều gì không được làm.

Giữa một thế giới không biên giới,
HNI không dựng tường,
chỉ dựng giá trị.
Không lập ngai vàng,
chỉ giữ đạo sống.

Ai nhìn thấy lá cờ,
hãy nhớ:
đằng sau nó là con người.

Ai mang quốc huy,
hãy nhớ:
đằng sau danh xưng là trách nhiệm.

Ai nghe bài ca,
hãy nhớ:
đằng sau thành công là cộng đồng.

HNI không sống nhờ biểu tượng,
nhưng biểu tượng sống nhờ con người.

Và khi một ngày nào đó,
thế hệ sau hỏi:
“Các người là ai giữa thời đại hỗn mang?”

Chúng ta sẽ không chỉ vào quyền lực,
không khoe của cải,
chỉ nhẹ nhàng nói:

> “Chúng ta là những người đã chọn
sống tử tế khi có thể sống dễ dãi.”
HNI 8-2 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: QUỐC KỲ – QUỐC HUY – QUỐC CA HNI Không phải để cúi đầu, chúng ta dựng nên biểu tượng. Không phải để thờ phụng, chúng ta giữ lại một lời nhắc. Giữa thế giới xoay tròn vì lợi nhuận, HNI treo lên một lá cờ không đòi ai phải quỳ, chỉ nhắc con người đứng thẳng. Lá cờ ấy không bay vì gió, mà bay vì niềm tin. Không cắm trên đất chiếm đoạt, mà cắm trong lòng người tự do. Chữ H nằm yên trong vòng tròn, không đâm thủng ai, không chèn ép ai, chỉ ôm lấy những ai còn nhớ mình là người. H – là Human giữa thời máy móc, H – là Honesty giữa chợ đời ồn ã, H – là Harmony giữa muôn vàn xung đột, H – là Humanity chưa từng được bán. Quốc huy không sáng vì vàng, mà sáng vì trách nhiệm. Ai mang nó trên ngực, phải học cách giữ lời với chính mình. Không lừa dối khi có cơ hội, không bỏ chạy khi có trách nhiệm, không im lặng trước bất công, không giàu lên bằng nước mắt kẻ khác. Quốc huy HNI không ban thưởng, chỉ ghi nhận những ai đi đúng đường. Không bảo vệ kẻ mạnh, chỉ nhắc kẻ thành công đừng quên gốc rễ. Và rồi… khi bài ca HNI cất lên, không tiếng trống trận, không khẩu hiệu đao to búa lớn. Chỉ là nhịp tim của những người làm ăn tử tế, là hơi thở của những kẻ dám giàu mà không ác, là lời thì thầm: “Chúng ta đi cùng nhau.” Bài ca ấy không cần thuộc, chỉ cần sống. Không cần hát lớn, chỉ cần làm đúng. Mỗi khi vang lên, nó nhắc ta rằng: tự do không phải muốn gì làm nấy, mà là biết điều gì không được làm. Giữa một thế giới không biên giới, HNI không dựng tường, chỉ dựng giá trị. Không lập ngai vàng, chỉ giữ đạo sống. Ai nhìn thấy lá cờ, hãy nhớ: đằng sau nó là con người. Ai mang quốc huy, hãy nhớ: đằng sau danh xưng là trách nhiệm. Ai nghe bài ca, hãy nhớ: đằng sau thành công là cộng đồng. HNI không sống nhờ biểu tượng, nhưng biểu tượng sống nhờ con người. Và khi một ngày nào đó, thế hệ sau hỏi: “Các người là ai giữa thời đại hỗn mang?” Chúng ta sẽ không chỉ vào quyền lực, không khoe của cải, chỉ nhẹ nhàng nói: > “Chúng ta là những người đã chọn sống tử tế khi có thể sống dễ dãi.”
Love
Yay
4
1 Bình luận 0 Chia sẽ