HNI 7/9:
Bài Thơ Chương 38:
“TỪ ĐÁY VỰC BẬT LÊN”
Có những ngày ta rơi tận cùng,
Như hòn đá chìm sâu trong nước.
Mọi ánh sáng biến mất dần,
Chỉ còn lại bóng tối lạnh lẽo.

Ta tưởng rằng đó là kết thúc,
Không còn gì để bám, để tin.
Nhưng trong chính khoảnh khắc ấy,
Một ngọn lửa nhỏ lóe lên trong tim.

Đáy không giết ta,
Đáy chỉ giết đi ảo tưởng.
Đáy lột bỏ mặt nạ kiêu hãnh,
Để ta thấy mình mong manh.

Từ đáy ta học cách thở,
Không cần đến những điều phù phiếm.
Từ đáy ta học cách đứng,
Khi đôi chân từng run rẩy.

Người chưa từng ngã xuống,
Không hiểu thế nào là đứng dậy.
Người chưa từng chạm đáy,
Không biết sức mạnh nằm ở đâu.

Khi chạm đáy, ta tự do,
Vì chẳng còn gì để mất.
Khi bật lên từ vực sâu,
Ta mang theo đôi cánh mới.

Đáy là nền móng tái sinh,
Đáy là bài học khắc cốt.
Đáy chính là điểm xuất phát,
Cho hành trình thật sự của đời.
HNI 7/9: 📝 Bài Thơ Chương 38: “TỪ ĐÁY VỰC BẬT LÊN” Có những ngày ta rơi tận cùng, Như hòn đá chìm sâu trong nước. Mọi ánh sáng biến mất dần, Chỉ còn lại bóng tối lạnh lẽo. Ta tưởng rằng đó là kết thúc, Không còn gì để bám, để tin. Nhưng trong chính khoảnh khắc ấy, Một ngọn lửa nhỏ lóe lên trong tim. Đáy không giết ta, Đáy chỉ giết đi ảo tưởng. Đáy lột bỏ mặt nạ kiêu hãnh, Để ta thấy mình mong manh. Từ đáy ta học cách thở, Không cần đến những điều phù phiếm. Từ đáy ta học cách đứng, Khi đôi chân từng run rẩy. Người chưa từng ngã xuống, Không hiểu thế nào là đứng dậy. Người chưa từng chạm đáy, Không biết sức mạnh nằm ở đâu. Khi chạm đáy, ta tự do, Vì chẳng còn gì để mất. Khi bật lên từ vực sâu, Ta mang theo đôi cánh mới. Đáy là nền móng tái sinh, Đáy là bài học khắc cốt. Đáy chính là điểm xuất phát, Cho hành trình thật sự của đời.
Like
Love
Sad
Angry
13
0 Bình luận 0 Chia sẽ