HNI 7/9:
Bài Thơ Chương 40:
“NGƯỜI THẬT TRONG NỖI ĐAU”
Nỗi đau như lưỡi dao,
Cắt đi lớp da giả tạo.
Để ta trần trụi đối diện,
Với chính mình mong manh.

Không ai muốn tổn thương,
Nhưng ai cũng phải nếm trải.
Không ai muốn mất mát,
Nhưng ai cũng từng chia ly.

Trong đau đớn ta khóc,
Nhưng nước mắt rửa sạch tim.
Trong tuyệt vọng ta ngã,
Nhưng ngã rồi mới biết đứng.

Người từng đau mới trưởng thành,
Người từng mất mới biết quý.
Người từng phản bội mới tỉnh,
Người từng khổ mới biết thương.

Nỗi đau không phải kẻ ác,
Nó là thầy giáo nghiêm khắc.
Nó đánh đổ lâu đài giả,
Để dựng lên mái nhà thật.

Đừng trốn chạy nỗi đau,
Vì nó tìm đến bằng mọi cách.
Hãy mở tim mà học,
Hãy để nó dạy làm người.

Từ nỗi đau ta tìm thấy,
Một trái tim chân thật hơn.
Một ánh nhìn sâu thẳm,
Một tâm hồn tự do.

Nỗi đau là con đường,
Dẫn đến sự thật cuối cùng.
Đi qua nó, ta trở thành,
Một con người thật sự.
HNI 7/9: 📝 Bài Thơ Chương 40: “NGƯỜI THẬT TRONG NỖI ĐAU” Nỗi đau như lưỡi dao, Cắt đi lớp da giả tạo. Để ta trần trụi đối diện, Với chính mình mong manh. Không ai muốn tổn thương, Nhưng ai cũng phải nếm trải. Không ai muốn mất mát, Nhưng ai cũng từng chia ly. Trong đau đớn ta khóc, Nhưng nước mắt rửa sạch tim. Trong tuyệt vọng ta ngã, Nhưng ngã rồi mới biết đứng. Người từng đau mới trưởng thành, Người từng mất mới biết quý. Người từng phản bội mới tỉnh, Người từng khổ mới biết thương. Nỗi đau không phải kẻ ác, Nó là thầy giáo nghiêm khắc. Nó đánh đổ lâu đài giả, Để dựng lên mái nhà thật. Đừng trốn chạy nỗi đau, Vì nó tìm đến bằng mọi cách. Hãy mở tim mà học, Hãy để nó dạy làm người. Từ nỗi đau ta tìm thấy, Một trái tim chân thật hơn. Một ánh nhìn sâu thẳm, Một tâm hồn tự do. Nỗi đau là con đường, Dẫn đến sự thật cuối cùng. Đi qua nó, ta trở thành, Một con người thật sự.
Like
Love
Haha
Sad
Angry
14
1 Bình luận 0 Chia sẽ