HNI 08/02/2026 - B27
BÀI THƠ CHƯƠNG 11 : BÀN CÂN THIỆN – ÁC
Giữa hai đầu của một chiếc cân vô hình,
Thiện lặng im – Ác thì thầm rất khẽ.
Không ồn ào, chẳng mang hình quỷ dữ,
Chỉ là một ý nghĩ…
vừa lóe lên trong ta.
Thiện không phải lúc nào cũng sáng,
Nó đôi khi run rẩy, chậm rãi, cô đơn.
Ác không luôn đen tối,
Nó biết mỉm cười,
biết khoác áo lý do và lợi ích.
Bàn cân ấy không đặt ngoài thế giới,
Nó nằm sâu trong mỗi quyết định đời người.
Một lời nói – một cái nhắm mắt làm ngơ,
Một bước tiến – hay một lần quay lưng,
Đều là quả cân được đặt lên, lặng lẽ.
Có lúc thiện nhẹ như hơi thở,
Chỉ cần một lần chọn đúng,
là thế giới nghiêng đi một chút về phía ánh sáng.
Có lúc ác nặng như đá,
Chỉ một thỏa hiệp nhỏ,
đủ kéo cả nhân cách chìm sâu.
Đáng sợ nhất không phải ác thuần khiết,
Mà là thiện bị bẻ cong để phục vụ cái tôi.
Khi con người tự thuyết phục mình rằng:
“Chỉ lần này thôi”,
“Không còn lựa chọn khác”.
Bàn cân không bao giờ ngủ,
Nó ghi nhớ từng lần ta biện minh,
từng khoảnh khắc ta can đảm,
và cả những giây phút ta im lặng trước sai trái.
Ngày này qua ngày khác,
Chúng ta không trở thành ai đó vì một quyết định lớn,
Mà vì vô số lựa chọn rất nhỏ,
được đặt lên chiếc cân ấy mỗi ngày.
Và rồi, khi đời người khép lại,
Không cần tòa án nào phán xét,
Chính bàn cân thiện – ác trong ta
sẽ cho câu trả lời cuối cùng:
Ta đã sống về phía nào?
HNI 08/02/2026 - B27 BÀI THƠ CHƯƠNG 11 : BÀN CÂN THIỆN – ÁC Giữa hai đầu của một chiếc cân vô hình, Thiện lặng im – Ác thì thầm rất khẽ. Không ồn ào, chẳng mang hình quỷ dữ, Chỉ là một ý nghĩ… vừa lóe lên trong ta. Thiện không phải lúc nào cũng sáng, Nó đôi khi run rẩy, chậm rãi, cô đơn. Ác không luôn đen tối, Nó biết mỉm cười, biết khoác áo lý do và lợi ích. Bàn cân ấy không đặt ngoài thế giới, Nó nằm sâu trong mỗi quyết định đời người. Một lời nói – một cái nhắm mắt làm ngơ, Một bước tiến – hay một lần quay lưng, Đều là quả cân được đặt lên, lặng lẽ. Có lúc thiện nhẹ như hơi thở, Chỉ cần một lần chọn đúng, là thế giới nghiêng đi một chút về phía ánh sáng. Có lúc ác nặng như đá, Chỉ một thỏa hiệp nhỏ, đủ kéo cả nhân cách chìm sâu. Đáng sợ nhất không phải ác thuần khiết, Mà là thiện bị bẻ cong để phục vụ cái tôi. Khi con người tự thuyết phục mình rằng: “Chỉ lần này thôi”, “Không còn lựa chọn khác”. Bàn cân không bao giờ ngủ, Nó ghi nhớ từng lần ta biện minh, từng khoảnh khắc ta can đảm, và cả những giây phút ta im lặng trước sai trái. Ngày này qua ngày khác, Chúng ta không trở thành ai đó vì một quyết định lớn, Mà vì vô số lựa chọn rất nhỏ, được đặt lên chiếc cân ấy mỗi ngày. Và rồi, khi đời người khép lại, Không cần tòa án nào phán xét, Chính bàn cân thiện – ác trong ta sẽ cho câu trả lời cuối cùng: Ta đã sống về phía nào?
Love
Like
11
0 Bình luận 0 Chia sẽ