HNI 9/02/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: HẠT GIỐNG KHỞI NGUYÊN
Ngày ấy,
giấc mơ không bắt đầu từ tiền
mà từ một câu hỏi rất người:
Ta sống để làm gì
giữa thế gian nhiều đủ đầy nhưng thiếu yêu thương?
Có một hạt giống
được gieo trong im lặng
không ồn ào, không khẩu hiệu
chỉ lặng lẽ nảy mầm
giữa lòng đất khô cằn của niềm tin đã cũ.
Hạt giống ấy mang tên
Ngôi Làng Trong Mơ.
Không phải làng của nhà cao cửa rộng
mà làng của những trái tim còn ấm
nơi con người nhìn nhau
không qua lợi nhuận
mà qua giá trị làm người.
Ở đó,
đất không chỉ để bán
cây không chỉ để chặt
và con người
không sinh ra để bị thay thế.
Có gió của thiên nhiên
có hơi thở của tâm linh
có ánh sáng của công nghệ
và dòng chảy âm thầm của tài chính nhân văn
tất cả hòa làm một
như bốn mùa không tranh giành nhau sự sống.
Ngôi làng ấy
không dựng bằng bê tông
mà xây từ niềm tin
không đo bằng mét vuông
mà đo bằng độ sâu của sự tử tế.
Một người gieo hạt
mười người cùng vun
trăm người cùng giữ
ngàn người cùng lan tỏa.
Hạt giống nhỏ
nhưng mang trong mình
cả một cánh rừng tương lai.
Và nếu một ngày
bạn cảm thấy lạc lõng giữa thế giới đông người
xin hãy nhớ:
ở đâu đó
có một ngôi làng
đang chờ bạn trở về
không phải để trốn chạy cuộc đời
mà để cùng nhau
viết lại cách con người sống với nhau.
Chương 1 mở ra như thế.
Không phải bằng lời hứa,
mà bằng một hạt giống.
HNI 9/02/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 1: HẠT GIỐNG KHỞI NGUYÊN Ngày ấy, giấc mơ không bắt đầu từ tiền mà từ một câu hỏi rất người: Ta sống để làm gì giữa thế gian nhiều đủ đầy nhưng thiếu yêu thương? Có một hạt giống được gieo trong im lặng không ồn ào, không khẩu hiệu chỉ lặng lẽ nảy mầm giữa lòng đất khô cằn của niềm tin đã cũ. Hạt giống ấy mang tên Ngôi Làng Trong Mơ. Không phải làng của nhà cao cửa rộng mà làng của những trái tim còn ấm nơi con người nhìn nhau không qua lợi nhuận mà qua giá trị làm người. Ở đó, đất không chỉ để bán cây không chỉ để chặt và con người không sinh ra để bị thay thế. Có gió của thiên nhiên có hơi thở của tâm linh có ánh sáng của công nghệ và dòng chảy âm thầm của tài chính nhân văn tất cả hòa làm một như bốn mùa không tranh giành nhau sự sống. Ngôi làng ấy không dựng bằng bê tông mà xây từ niềm tin không đo bằng mét vuông mà đo bằng độ sâu của sự tử tế. Một người gieo hạt mười người cùng vun trăm người cùng giữ ngàn người cùng lan tỏa. Hạt giống nhỏ nhưng mang trong mình cả một cánh rừng tương lai. Và nếu một ngày bạn cảm thấy lạc lõng giữa thế giới đông người xin hãy nhớ: ở đâu đó có một ngôi làng đang chờ bạn trở về không phải để trốn chạy cuộc đời mà để cùng nhau viết lại cách con người sống với nhau. Chương 1 mở ra như thế. Không phải bằng lời hứa, mà bằng một hạt giống.
Love
Wow
Like
9
0 Bình luận 0 Chia sẽ