HNI 9/02/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: KHI CON NGƯỜI XA RỜI THIÊN NHIÊN**
Ngày xưa,
con người cúi đầu trước rừng
và rừng mở lối cho con người.
Ngày nay,
con người đứng cao hơn cây
nhưng lòng mình lại thấp.
Ta xây nhà
quên nhìn hướng gió,
thắp sáng đêm
mà không còn thấy sao trời.
Ta nghe nhiều tiếng ồn
nhưng không còn nghe
tiếng đất thở dưới chân.
Rừng bị gọi tên bằng giá,
đàn hương bị tính bằng cân,
trầm hương bị đo bằng lợi nhuận.
Chỉ có linh hồn của cây
là không còn ai hỏi tới.
Cây đứng đó hàng trăm năm
để dạy con người bài học nhẫn nại.
Con người đi qua vài thập kỷ
đã vội dạy thiên nhiên
cách sinh lời.
Khi con người xa rời thiên nhiên,
họ bắt đầu xa chính mình.
Thân thể mệt
vì sống ngược nhịp đất.
Tâm trí rối
vì quên nhịp trời.
Linh hồn khô
vì không còn nơi trú ẩn.
Trầm chỉ tỏa hương
khi bị thương.
Đàn hương chỉ quý
khi sống đủ lâu.
Thiên nhiên
luôn trả giá trị bằng thời gian,
chỉ con người
muốn đổi tất cả bằng tốc độ.
Ngôi Làng Trong Mơ
không hỏi: rừng cho ta bao nhiêu?
mà hỏi: ta có xứng đáng với rừng không?
Ở đó,
cây được quyền già,
đất được quyền nghỉ,
và con người
được quyền chậm lại.
Khi con người trở về với thiên nhiên,
không phải để làm chủ,
mà để làm một phần.
Chương 3 khép lại bằng một lời nhắc:
Muốn chữa lành con người,
hãy bắt đầu bằng việc
đối xử tử tế với rừng.
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: KHI CON NGƯỜI XA RỜI THIÊN NHIÊN**
Ngày xưa,
con người cúi đầu trước rừng
và rừng mở lối cho con người.
Ngày nay,
con người đứng cao hơn cây
nhưng lòng mình lại thấp.
Ta xây nhà
quên nhìn hướng gió,
thắp sáng đêm
mà không còn thấy sao trời.
Ta nghe nhiều tiếng ồn
nhưng không còn nghe
tiếng đất thở dưới chân.
Rừng bị gọi tên bằng giá,
đàn hương bị tính bằng cân,
trầm hương bị đo bằng lợi nhuận.
Chỉ có linh hồn của cây
là không còn ai hỏi tới.
Cây đứng đó hàng trăm năm
để dạy con người bài học nhẫn nại.
Con người đi qua vài thập kỷ
đã vội dạy thiên nhiên
cách sinh lời.
Khi con người xa rời thiên nhiên,
họ bắt đầu xa chính mình.
Thân thể mệt
vì sống ngược nhịp đất.
Tâm trí rối
vì quên nhịp trời.
Linh hồn khô
vì không còn nơi trú ẩn.
Trầm chỉ tỏa hương
khi bị thương.
Đàn hương chỉ quý
khi sống đủ lâu.
Thiên nhiên
luôn trả giá trị bằng thời gian,
chỉ con người
muốn đổi tất cả bằng tốc độ.
Ngôi Làng Trong Mơ
không hỏi: rừng cho ta bao nhiêu?
mà hỏi: ta có xứng đáng với rừng không?
Ở đó,
cây được quyền già,
đất được quyền nghỉ,
và con người
được quyền chậm lại.
Khi con người trở về với thiên nhiên,
không phải để làm chủ,
mà để làm một phần.
Chương 3 khép lại bằng một lời nhắc:
Muốn chữa lành con người,
hãy bắt đầu bằng việc
đối xử tử tế với rừng.
HNI 9/02/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: KHI CON NGƯỜI XA RỜI THIÊN NHIÊN**
Ngày xưa,
con người cúi đầu trước rừng
và rừng mở lối cho con người.
Ngày nay,
con người đứng cao hơn cây
nhưng lòng mình lại thấp.
Ta xây nhà
quên nhìn hướng gió,
thắp sáng đêm
mà không còn thấy sao trời.
Ta nghe nhiều tiếng ồn
nhưng không còn nghe
tiếng đất thở dưới chân.
Rừng bị gọi tên bằng giá,
đàn hương bị tính bằng cân,
trầm hương bị đo bằng lợi nhuận.
Chỉ có linh hồn của cây
là không còn ai hỏi tới.
Cây đứng đó hàng trăm năm
để dạy con người bài học nhẫn nại.
Con người đi qua vài thập kỷ
đã vội dạy thiên nhiên
cách sinh lời.
Khi con người xa rời thiên nhiên,
họ bắt đầu xa chính mình.
Thân thể mệt
vì sống ngược nhịp đất.
Tâm trí rối
vì quên nhịp trời.
Linh hồn khô
vì không còn nơi trú ẩn.
Trầm chỉ tỏa hương
khi bị thương.
Đàn hương chỉ quý
khi sống đủ lâu.
Thiên nhiên
luôn trả giá trị bằng thời gian,
chỉ con người
muốn đổi tất cả bằng tốc độ.
Ngôi Làng Trong Mơ
không hỏi: rừng cho ta bao nhiêu?
mà hỏi: ta có xứng đáng với rừng không?
Ở đó,
cây được quyền già,
đất được quyền nghỉ,
và con người
được quyền chậm lại.
Khi con người trở về với thiên nhiên,
không phải để làm chủ,
mà để làm một phần.
Chương 3 khép lại bằng một lời nhắc:
Muốn chữa lành con người,
hãy bắt đầu bằng việc
đối xử tử tế với rừng.