HNI 10-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 37: CỘNG ĐỒNG DOANH NHÂN HNI**
Không sinh ra từ cung điện hay ngai vàng,
Chúng tôi đến từ xưởng nhỏ, ruộng sâu, quán chật,
Từ những bàn tay từng run vì thiếu vốn,
Và những giấc mơ chưa ai dám đặt tên.
Chúng tôi gọi mình là Doanh nhân,
Nhưng không quỳ trước lợi nhuận mù lòa,
Không bán tương lai để đổi lấy hôm nay,
Không giàu lên bằng nỗi đau của kẻ khác.
HNI không phải hội kín,
Cũng chẳng là câu lạc bộ phô trương,
HNI là nơi người với người
Nhận ra nhau bằng đạo lý.
Ở đây,
Không hỏi anh giàu bao nhiêu,
Chỉ hỏi:
Giá trị anh tạo ra là gì?
Anh để lại điều gì cho mai sau?
Chúng tôi bước đi trong một bang kinh tế mới,
Không biên giới cứng,
Không quyền lực áp đặt,
Chỉ có niềm tin làm luật,
Và trách nhiệm giữ trật tự.
Mỗi doanh nghiệp là một tế bào sống,
Mỗi con người là một mạch máu lưu thông,
Khi một nơi tắc nghẽn,
Cả cộng đồng cùng lắng nghe và chữa lành.
Chúng tôi không cạnh tranh để triệt hạ,
Chỉ cạnh tranh để cùng tiến xa,
Không hơn thua trong ngày một ngày hai,
Mà so bền bỉ bằng mười năm – năm mươi năm – trăm năm.
Tiền là dòng chảy,
Không phải ông chủ.
Công nghệ là công cụ,
Không phải thần linh.
Con người mới là trung tâm,
Và đạo sống là la bàn.
Có những đêm doanh nhân HNI không ngủ,
Không vì lãi – lỗ,
Mà vì câu hỏi lớn hơn tiền bạc:
Hệ sinh thái này có đang đi đúng hướng?
Chúng tôi xây dựng,
Không chỉ nhà máy và con số,
Mà xây niềm tin,
Thứ không thể in thêm,
Không thể vay mượn,
Chỉ có thể gìn giữ.
HNI –
Nơi người yếu được nâng đỡ,
Người mạnh biết cúi đầu,
Người thành công không quên nguồn cội,
Và người đi sau luôn có ánh đuốc soi đường.
Từ cộng đồng này,
Một quốc gia không cần bạo lực được hình thành,
Một nền kinh tế không cần cưỡng ép được vận hành,
Một tương lai không cần tô vẽ
Nhưng đủ thật để con cháu tin theo.
Nếu có ai hỏi:
HDNA được xây bằng gì?
Chúng tôi sẽ đáp:
Bằng những doanh nhân biết làm người trước khi làm giàu.
Và nếu mai này lịch sử gọi tên,
HNI không xin được vinh danh,
Chỉ mong được nhớ đến
Như trái tim đã từng đập vì một nền văn minh tử tế.
BÀI THƠ CHƯƠNG 37: CỘNG ĐỒNG DOANH NHÂN HNI**
Không sinh ra từ cung điện hay ngai vàng,
Chúng tôi đến từ xưởng nhỏ, ruộng sâu, quán chật,
Từ những bàn tay từng run vì thiếu vốn,
Và những giấc mơ chưa ai dám đặt tên.
Chúng tôi gọi mình là Doanh nhân,
Nhưng không quỳ trước lợi nhuận mù lòa,
Không bán tương lai để đổi lấy hôm nay,
Không giàu lên bằng nỗi đau của kẻ khác.
HNI không phải hội kín,
Cũng chẳng là câu lạc bộ phô trương,
HNI là nơi người với người
Nhận ra nhau bằng đạo lý.
Ở đây,
Không hỏi anh giàu bao nhiêu,
Chỉ hỏi:
Giá trị anh tạo ra là gì?
Anh để lại điều gì cho mai sau?
Chúng tôi bước đi trong một bang kinh tế mới,
Không biên giới cứng,
Không quyền lực áp đặt,
Chỉ có niềm tin làm luật,
Và trách nhiệm giữ trật tự.
Mỗi doanh nghiệp là một tế bào sống,
Mỗi con người là một mạch máu lưu thông,
Khi một nơi tắc nghẽn,
Cả cộng đồng cùng lắng nghe và chữa lành.
Chúng tôi không cạnh tranh để triệt hạ,
Chỉ cạnh tranh để cùng tiến xa,
Không hơn thua trong ngày một ngày hai,
Mà so bền bỉ bằng mười năm – năm mươi năm – trăm năm.
Tiền là dòng chảy,
Không phải ông chủ.
Công nghệ là công cụ,
Không phải thần linh.
Con người mới là trung tâm,
Và đạo sống là la bàn.
Có những đêm doanh nhân HNI không ngủ,
Không vì lãi – lỗ,
Mà vì câu hỏi lớn hơn tiền bạc:
Hệ sinh thái này có đang đi đúng hướng?
Chúng tôi xây dựng,
Không chỉ nhà máy và con số,
Mà xây niềm tin,
Thứ không thể in thêm,
Không thể vay mượn,
Chỉ có thể gìn giữ.
HNI –
Nơi người yếu được nâng đỡ,
Người mạnh biết cúi đầu,
Người thành công không quên nguồn cội,
Và người đi sau luôn có ánh đuốc soi đường.
Từ cộng đồng này,
Một quốc gia không cần bạo lực được hình thành,
Một nền kinh tế không cần cưỡng ép được vận hành,
Một tương lai không cần tô vẽ
Nhưng đủ thật để con cháu tin theo.
Nếu có ai hỏi:
HDNA được xây bằng gì?
Chúng tôi sẽ đáp:
Bằng những doanh nhân biết làm người trước khi làm giàu.
Và nếu mai này lịch sử gọi tên,
HNI không xin được vinh danh,
Chỉ mong được nhớ đến
Như trái tim đã từng đập vì một nền văn minh tử tế.
HNI 10-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 37: CỘNG ĐỒNG DOANH NHÂN HNI**
Không sinh ra từ cung điện hay ngai vàng,
Chúng tôi đến từ xưởng nhỏ, ruộng sâu, quán chật,
Từ những bàn tay từng run vì thiếu vốn,
Và những giấc mơ chưa ai dám đặt tên.
Chúng tôi gọi mình là Doanh nhân,
Nhưng không quỳ trước lợi nhuận mù lòa,
Không bán tương lai để đổi lấy hôm nay,
Không giàu lên bằng nỗi đau của kẻ khác.
HNI không phải hội kín,
Cũng chẳng là câu lạc bộ phô trương,
HNI là nơi người với người
Nhận ra nhau bằng đạo lý.
Ở đây,
Không hỏi anh giàu bao nhiêu,
Chỉ hỏi:
👉 Giá trị anh tạo ra là gì?
👉 Anh để lại điều gì cho mai sau?
Chúng tôi bước đi trong một bang kinh tế mới,
Không biên giới cứng,
Không quyền lực áp đặt,
Chỉ có niềm tin làm luật,
Và trách nhiệm giữ trật tự.
Mỗi doanh nghiệp là một tế bào sống,
Mỗi con người là một mạch máu lưu thông,
Khi một nơi tắc nghẽn,
Cả cộng đồng cùng lắng nghe và chữa lành.
Chúng tôi không cạnh tranh để triệt hạ,
Chỉ cạnh tranh để cùng tiến xa,
Không hơn thua trong ngày một ngày hai,
Mà so bền bỉ bằng mười năm – năm mươi năm – trăm năm.
Tiền là dòng chảy,
Không phải ông chủ.
Công nghệ là công cụ,
Không phải thần linh.
Con người mới là trung tâm,
Và đạo sống là la bàn.
Có những đêm doanh nhân HNI không ngủ,
Không vì lãi – lỗ,
Mà vì câu hỏi lớn hơn tiền bạc:
👉 Hệ sinh thái này có đang đi đúng hướng?
Chúng tôi xây dựng,
Không chỉ nhà máy và con số,
Mà xây niềm tin,
Thứ không thể in thêm,
Không thể vay mượn,
Chỉ có thể gìn giữ.
HNI –
Nơi người yếu được nâng đỡ,
Người mạnh biết cúi đầu,
Người thành công không quên nguồn cội,
Và người đi sau luôn có ánh đuốc soi đường.
Từ cộng đồng này,
Một quốc gia không cần bạo lực được hình thành,
Một nền kinh tế không cần cưỡng ép được vận hành,
Một tương lai không cần tô vẽ
Nhưng đủ thật để con cháu tin theo.
Nếu có ai hỏi:
HDNA được xây bằng gì?
Chúng tôi sẽ đáp:
👉 Bằng những doanh nhân biết làm người trước khi làm giàu.
Và nếu mai này lịch sử gọi tên,
HNI không xin được vinh danh,
Chỉ mong được nhớ đến
Như trái tim đã từng đập vì một nền văn minh tử tế.