HNI 7/9:
Bài Thơ Chương 41:
“NGỒI UỐNG TRÀ VỚI NỖI ĐAU”
Nỗi đau gõ cửa tim ta,
Không mời, không hẹn, vẫn vào thẳng nhà.
Ban đầu ta run sợ,
Muốn trốn đi thật xa.
Nhưng càng chạy, nó càng đuổi,
Càng né, nó càng lớn dần.
Đến một ngày ta mệt mỏi,
Ngồi xuống, mời nó chén trà.
Nỗi đau không nói lời cay nghiệt,
Chỉ im lặng ngồi đối diện ta.
Ánh mắt nó như tấm gương,
Soi rõ từng vết nứt trong hồn.
Ta mới thấy mình từng giả dối,
Từng cười khi tim đã rỉ máu.
Ta mới biết những điều giấu kín,
Không thể che giấu mãi lâu.
Nỗi đau nghiêm khắc,
Nhưng công bằng hơn tất cả.
Nó lấy đi mặt nạ,
Trả lại cho ta gương mặt thật.
Làm bạn với nỗi đau,
Không phải để nó biến mất.
Mà để nó trở thành thầy dạy,
Dạy ta biết thương chính mình.
Khi ta chấp nhận nó,
Nó hóa dịu dàng như gió.
Khi ta nắm tay nó,
Ta không còn sợ bóng đêm.
Nỗi đau không phản bội,
Nó luôn thật, luôn hiện diện.
Khắc nghiệt nhưng trung thành,
Đồng hành cùng ta suốt đời.
Bài Thơ Chương 41:
“NGỒI UỐNG TRÀ VỚI NỖI ĐAU”
Nỗi đau gõ cửa tim ta,
Không mời, không hẹn, vẫn vào thẳng nhà.
Ban đầu ta run sợ,
Muốn trốn đi thật xa.
Nhưng càng chạy, nó càng đuổi,
Càng né, nó càng lớn dần.
Đến một ngày ta mệt mỏi,
Ngồi xuống, mời nó chén trà.
Nỗi đau không nói lời cay nghiệt,
Chỉ im lặng ngồi đối diện ta.
Ánh mắt nó như tấm gương,
Soi rõ từng vết nứt trong hồn.
Ta mới thấy mình từng giả dối,
Từng cười khi tim đã rỉ máu.
Ta mới biết những điều giấu kín,
Không thể che giấu mãi lâu.
Nỗi đau nghiêm khắc,
Nhưng công bằng hơn tất cả.
Nó lấy đi mặt nạ,
Trả lại cho ta gương mặt thật.
Làm bạn với nỗi đau,
Không phải để nó biến mất.
Mà để nó trở thành thầy dạy,
Dạy ta biết thương chính mình.
Khi ta chấp nhận nó,
Nó hóa dịu dàng như gió.
Khi ta nắm tay nó,
Ta không còn sợ bóng đêm.
Nỗi đau không phản bội,
Nó luôn thật, luôn hiện diện.
Khắc nghiệt nhưng trung thành,
Đồng hành cùng ta suốt đời.
HNI 7/9:
📝 Bài Thơ Chương 41:
“NGỒI UỐNG TRÀ VỚI NỖI ĐAU”
Nỗi đau gõ cửa tim ta,
Không mời, không hẹn, vẫn vào thẳng nhà.
Ban đầu ta run sợ,
Muốn trốn đi thật xa.
Nhưng càng chạy, nó càng đuổi,
Càng né, nó càng lớn dần.
Đến một ngày ta mệt mỏi,
Ngồi xuống, mời nó chén trà.
Nỗi đau không nói lời cay nghiệt,
Chỉ im lặng ngồi đối diện ta.
Ánh mắt nó như tấm gương,
Soi rõ từng vết nứt trong hồn.
Ta mới thấy mình từng giả dối,
Từng cười khi tim đã rỉ máu.
Ta mới biết những điều giấu kín,
Không thể che giấu mãi lâu.
Nỗi đau nghiêm khắc,
Nhưng công bằng hơn tất cả.
Nó lấy đi mặt nạ,
Trả lại cho ta gương mặt thật.
Làm bạn với nỗi đau,
Không phải để nó biến mất.
Mà để nó trở thành thầy dạy,
Dạy ta biết thương chính mình.
Khi ta chấp nhận nó,
Nó hóa dịu dàng như gió.
Khi ta nắm tay nó,
Ta không còn sợ bóng đêm.
Nỗi đau không phản bội,
Nó luôn thật, luôn hiện diện.
Khắc nghiệt nhưng trung thành,
Đồng hành cùng ta suốt đời.