HNI 10/02/2026 - B13
BÀI THƠ CHƯƠNG 16.: LUẬT SƯ BÀO CHỮA: HY VỌNG
Hy Vọng bước vào phòng xử
không mang cặp da,
chỉ mang theo
một ánh nhìn chưa từng bỏ cuộc.
Nó không phủ nhận lỗi lầm,
cũng không tô trắng quá khứ.
Nó chỉ nói một câu rất khẽ:
“Con người này
chưa kết thúc.”
Hy Vọng lật mở những trang
không ghi bằng chiến công,
mà bằng những lần
đứng dậy sau vấp ngã,
những khoảnh khắc
đã từng chọn điều đúng
dù rất sợ.
Luật sư ấy không tranh cãi gay gắt,
không hứa hẹn thiên đường.
Nó chỉ nhắc rằng:
mỗi con người
đều lớn hơn
lỗi lầm tồi tệ nhất của mình.
Khi Nỗi Sợ nêu ra khả năng thất bại,
Hy Vọng trả lời bằng khả năng khác:
rằng ngày mai
chưa bị đóng dấu vĩnh viễn.
Nó gọi tên những hạt mầm
vẫn còn sống trong tro tàn,
những giấc mơ từng bị giấu đi
vì sợ bị chê cười.
Hy Vọng xin tòa
cho thêm thời gian.
Không để trốn tránh,
mà để sửa sai.
Không để quên,
mà để nhớ
và làm khác đi.
Có người nghĩ Hy Vọng là ngây thơ,
nhưng chỉ kẻ đã từng tuyệt vọng
mới biết:
Hy Vọng là một dạng dũng cảm.
Khi phiên tòa dần ngã ngũ,
Hy Vọng không đòi trắng án.
Nó chỉ xin một cơ hội
được bước tiếp
với lương tâm còn thức.
Và nếu bản án là sống,
thì Hy Vọng chính là lời nhắc:
dù bóng tối có dài đến đâu,
con người
vẫn có thể
chọn ánh sáng.
HNI 10/02/2026 - B13 🌺 BÀI THƠ CHƯƠNG 16.: LUẬT SƯ BÀO CHỮA: HY VỌNG Hy Vọng bước vào phòng xử không mang cặp da, chỉ mang theo một ánh nhìn chưa từng bỏ cuộc. Nó không phủ nhận lỗi lầm, cũng không tô trắng quá khứ. Nó chỉ nói một câu rất khẽ: “Con người này chưa kết thúc.” Hy Vọng lật mở những trang không ghi bằng chiến công, mà bằng những lần đứng dậy sau vấp ngã, những khoảnh khắc đã từng chọn điều đúng dù rất sợ. Luật sư ấy không tranh cãi gay gắt, không hứa hẹn thiên đường. Nó chỉ nhắc rằng: mỗi con người đều lớn hơn lỗi lầm tồi tệ nhất của mình. Khi Nỗi Sợ nêu ra khả năng thất bại, Hy Vọng trả lời bằng khả năng khác: rằng ngày mai chưa bị đóng dấu vĩnh viễn. Nó gọi tên những hạt mầm vẫn còn sống trong tro tàn, những giấc mơ từng bị giấu đi vì sợ bị chê cười. Hy Vọng xin tòa cho thêm thời gian. Không để trốn tránh, mà để sửa sai. Không để quên, mà để nhớ và làm khác đi. Có người nghĩ Hy Vọng là ngây thơ, nhưng chỉ kẻ đã từng tuyệt vọng mới biết: Hy Vọng là một dạng dũng cảm. Khi phiên tòa dần ngã ngũ, Hy Vọng không đòi trắng án. Nó chỉ xin một cơ hội được bước tiếp với lương tâm còn thức. Và nếu bản án là sống, thì Hy Vọng chính là lời nhắc: dù bóng tối có dài đến đâu, con người vẫn có thể chọn ánh sáng.
Like
Love
Wow
Sad
Angry
14
0 Comments 0 Shares