HNI 10/02/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 20.: ÁN TUYÊN: BÌNH YÊN NỘI TẠI
Búa không gõ.
Phòng xử không còn.
Chỉ còn một con người
ngồi yên
giữa chính mình.
Án được tuyên
không bằng lời,
mà bằng cảm giác
không còn phải chứng minh điều gì.
Bình yên không đến từ việc đúng tuyệt đối,
mà từ việc
không còn chạy trốn sai lầm.
Không che giấu,
không biện hộ,
không tự đánh mình lần nữa.
Nó đến khi ta thôi hỏi:
“Ai thắng?”
và bắt đầu hỏi:
“Ta còn nguyên vẹn không?”
Bình yên không phải là không đau,
mà là không chống cự.
Không níu kéo quá khứ,
không sợ hãi tương lai,
chỉ có hiện tại
được thở.
Có những ngày vẫn mệt,
vẫn sai,
vẫn chông chênh.
Nhưng trong sâu thẳm,
không còn hỗn loạn.
Chỉ còn một điểm tĩnh
để quay về.
Án này không có thời hạn.
Không treo lơ lửng trên đầu.
Nó được thi hành
mỗi khi ta chọn
thành thật và tử tế
với chính mình.
Bình yên nội tại
không tách ta khỏi thế giới,
nó cho ta bước vào đời
mà không đánh mất mình.
Và nếu có điều gì
được gọi là kết thúc,
thì đó không phải là dấu chấm,
mà là một sự mở ra:
sống —
không còn đối đầu với chính mình.
BÀI THƠ CHƯƠNG 20.: ÁN TUYÊN: BÌNH YÊN NỘI TẠI
Búa không gõ.
Phòng xử không còn.
Chỉ còn một con người
ngồi yên
giữa chính mình.
Án được tuyên
không bằng lời,
mà bằng cảm giác
không còn phải chứng minh điều gì.
Bình yên không đến từ việc đúng tuyệt đối,
mà từ việc
không còn chạy trốn sai lầm.
Không che giấu,
không biện hộ,
không tự đánh mình lần nữa.
Nó đến khi ta thôi hỏi:
“Ai thắng?”
và bắt đầu hỏi:
“Ta còn nguyên vẹn không?”
Bình yên không phải là không đau,
mà là không chống cự.
Không níu kéo quá khứ,
không sợ hãi tương lai,
chỉ có hiện tại
được thở.
Có những ngày vẫn mệt,
vẫn sai,
vẫn chông chênh.
Nhưng trong sâu thẳm,
không còn hỗn loạn.
Chỉ còn một điểm tĩnh
để quay về.
Án này không có thời hạn.
Không treo lơ lửng trên đầu.
Nó được thi hành
mỗi khi ta chọn
thành thật và tử tế
với chính mình.
Bình yên nội tại
không tách ta khỏi thế giới,
nó cho ta bước vào đời
mà không đánh mất mình.
Và nếu có điều gì
được gọi là kết thúc,
thì đó không phải là dấu chấm,
mà là một sự mở ra:
sống —
không còn đối đầu với chính mình.
HNI 10/02/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 20.: ÁN TUYÊN: BÌNH YÊN NỘI TẠI
Búa không gõ.
Phòng xử không còn.
Chỉ còn một con người
ngồi yên
giữa chính mình.
Án được tuyên
không bằng lời,
mà bằng cảm giác
không còn phải chứng minh điều gì.
Bình yên không đến từ việc đúng tuyệt đối,
mà từ việc
không còn chạy trốn sai lầm.
Không che giấu,
không biện hộ,
không tự đánh mình lần nữa.
Nó đến khi ta thôi hỏi:
“Ai thắng?”
và bắt đầu hỏi:
“Ta còn nguyên vẹn không?”
Bình yên không phải là không đau,
mà là không chống cự.
Không níu kéo quá khứ,
không sợ hãi tương lai,
chỉ có hiện tại
được thở.
Có những ngày vẫn mệt,
vẫn sai,
vẫn chông chênh.
Nhưng trong sâu thẳm,
không còn hỗn loạn.
Chỉ còn một điểm tĩnh
để quay về.
Án này không có thời hạn.
Không treo lơ lửng trên đầu.
Nó được thi hành
mỗi khi ta chọn
thành thật và tử tế
với chính mình.
Bình yên nội tại
không tách ta khỏi thế giới,
nó cho ta bước vào đời
mà không đánh mất mình.
Và nếu có điều gì
được gọi là kết thúc,
thì đó không phải là dấu chấm,
mà là một sự mở ra:
sống —
không còn đối đầu với chính mình.