HNI 10/02/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 18 :. NHỮNG PHIÊN TÒA LẶP LẠI
Phiên tòa không kết thúc
khi búa gõ lần cuối.
Nó chỉ lặng lẽ
rời phòng xử
để theo ta về đời sống.
Mỗi buổi sáng thức dậy,
một phiên tòa mới đã mở.
Không nghi thức,
không khán giả,
chỉ có những lựa chọn
chờ được đặt lên bàn cân.
Ta lại ngồi vào ghế bị cáo,
lại gọi tên những vai quen thuộc:
Cái Tôi,
Nỗi Sợ,
Hy Vọng,
và Lương Tâm —
vẫn ở đó, không vắng mặt ngày nào.
Có những phiên tòa diễn ra rất nhanh,
trong một ánh nhìn,
một câu trả lời vội,
một lần im lặng
khi lẽ ra phải lên tiếng.
Có những phiên tòa kéo dài cả đời,
xoay quanh một thói quen cũ,
một nỗi sợ chưa dám đối diện,
một sự thật
ta cứ trì hoãn gọi tên.
Bản án hôm qua
không bảo đảm cho ngày mai.
Sự tỉnh thức không được trao vĩnh viễn,
nó phải được chọn lại
mỗi ngày.
Đôi khi ta mệt mỏi,
ước gì phiên tòa này biến mất.
Nhưng chính sự lặp lại ấy
mới là ân huệ:
nó cho ta
cơ hội sửa sai
không ngừng.
Không ai sống trọn vẹn
chỉ bằng một quyết định đúng.
Con người được hình thành
từ vô số lần
đứng dậy sau khi lệch hướng.
Những phiên tòa lặp lại
không nhằm giam cầm,
mà để nhắc ta nhớ
mình là ai
trước khi trở thành
mọi thứ khác.
Và nếu có điều gì
đáng được gọi là hy vọng,
thì đó là việc:
dù đã xét xử mình
bao nhiêu lần,
ta vẫn còn được gọi tên
trong phiên tòa kế tiếp.
BÀI THƠ CHƯƠNG 18 :. NHỮNG PHIÊN TÒA LẶP LẠI
Phiên tòa không kết thúc
khi búa gõ lần cuối.
Nó chỉ lặng lẽ
rời phòng xử
để theo ta về đời sống.
Mỗi buổi sáng thức dậy,
một phiên tòa mới đã mở.
Không nghi thức,
không khán giả,
chỉ có những lựa chọn
chờ được đặt lên bàn cân.
Ta lại ngồi vào ghế bị cáo,
lại gọi tên những vai quen thuộc:
Cái Tôi,
Nỗi Sợ,
Hy Vọng,
và Lương Tâm —
vẫn ở đó, không vắng mặt ngày nào.
Có những phiên tòa diễn ra rất nhanh,
trong một ánh nhìn,
một câu trả lời vội,
một lần im lặng
khi lẽ ra phải lên tiếng.
Có những phiên tòa kéo dài cả đời,
xoay quanh một thói quen cũ,
một nỗi sợ chưa dám đối diện,
một sự thật
ta cứ trì hoãn gọi tên.
Bản án hôm qua
không bảo đảm cho ngày mai.
Sự tỉnh thức không được trao vĩnh viễn,
nó phải được chọn lại
mỗi ngày.
Đôi khi ta mệt mỏi,
ước gì phiên tòa này biến mất.
Nhưng chính sự lặp lại ấy
mới là ân huệ:
nó cho ta
cơ hội sửa sai
không ngừng.
Không ai sống trọn vẹn
chỉ bằng một quyết định đúng.
Con người được hình thành
từ vô số lần
đứng dậy sau khi lệch hướng.
Những phiên tòa lặp lại
không nhằm giam cầm,
mà để nhắc ta nhớ
mình là ai
trước khi trở thành
mọi thứ khác.
Và nếu có điều gì
đáng được gọi là hy vọng,
thì đó là việc:
dù đã xét xử mình
bao nhiêu lần,
ta vẫn còn được gọi tên
trong phiên tòa kế tiếp.
HNI 10/02/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 18 :. NHỮNG PHIÊN TÒA LẶP LẠI
Phiên tòa không kết thúc
khi búa gõ lần cuối.
Nó chỉ lặng lẽ
rời phòng xử
để theo ta về đời sống.
Mỗi buổi sáng thức dậy,
một phiên tòa mới đã mở.
Không nghi thức,
không khán giả,
chỉ có những lựa chọn
chờ được đặt lên bàn cân.
Ta lại ngồi vào ghế bị cáo,
lại gọi tên những vai quen thuộc:
Cái Tôi,
Nỗi Sợ,
Hy Vọng,
và Lương Tâm —
vẫn ở đó, không vắng mặt ngày nào.
Có những phiên tòa diễn ra rất nhanh,
trong một ánh nhìn,
một câu trả lời vội,
một lần im lặng
khi lẽ ra phải lên tiếng.
Có những phiên tòa kéo dài cả đời,
xoay quanh một thói quen cũ,
một nỗi sợ chưa dám đối diện,
một sự thật
ta cứ trì hoãn gọi tên.
Bản án hôm qua
không bảo đảm cho ngày mai.
Sự tỉnh thức không được trao vĩnh viễn,
nó phải được chọn lại
mỗi ngày.
Đôi khi ta mệt mỏi,
ước gì phiên tòa này biến mất.
Nhưng chính sự lặp lại ấy
mới là ân huệ:
nó cho ta
cơ hội sửa sai
không ngừng.
Không ai sống trọn vẹn
chỉ bằng một quyết định đúng.
Con người được hình thành
từ vô số lần
đứng dậy sau khi lệch hướng.
Những phiên tòa lặp lại
không nhằm giam cầm,
mà để nhắc ta nhớ
mình là ai
trước khi trở thành
mọi thứ khác.
Và nếu có điều gì
đáng được gọi là hy vọng,
thì đó là việc:
dù đã xét xử mình
bao nhiêu lần,
ta vẫn còn được gọi tên
trong phiên tòa kế tiếp.