HNI 10/02/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 13: LÀNG – MỘT CƠ THỂ BIẾT THỞ
Làng không chỉ là mái nhà
xếp cạnh nhau cho khỏi mưa nắng
Làng là nhịp thở
âm thầm
nuôi sống những đời người
Con đường nhỏ
là mạch máu
dẫn bước chân đi – trở về
Giếng nước xưa
là trái tim
mỗi sớm chiều
đập nhịp bình yên
Có người trồng lúa
có người vá mái
có người quét sân đình
có người kể chuyện trăng sao cho trẻ nhỏ
Không ai giống ai
nhưng thiếu một người
làng chao nghiêng
Làng không hỏi
ai giàu hơn ai
Làng chỉ hỏi
hôm nay
ai còn đau
ai cần được đỡ nâng
Tiếng gà gáy
đánh thức bình minh
không phải để chạy
mà để sống
Tiếng trẻ cười
không tạo lợi nhuận
nhưng giữ cho làng
khỏi già đi
Khi dòng chảy tắc nghẽn
người quên người
nhà khóa cửa
lòng khóa chặt
làng bắt đầu mệt
Khi người nhớ lại người
bếp đỏ lửa
sân chung đầy nắng
làng tự lành
như vết thương khép miệng
Làng không cần vĩ đại
chỉ cần sống
Không cần tăng trưởng
chỉ cần bền
Một cơ thể khỏe
không phải vì chạy nhanh
mà vì biết dừng
để thở cùng nhau
Và khi làng còn thở
con người còn nhớ
mình sinh ra
không phải để cô độc
mà để thuộc về
BÀI THƠ CHƯƠNG 13: LÀNG – MỘT CƠ THỂ BIẾT THỞ
Làng không chỉ là mái nhà
xếp cạnh nhau cho khỏi mưa nắng
Làng là nhịp thở
âm thầm
nuôi sống những đời người
Con đường nhỏ
là mạch máu
dẫn bước chân đi – trở về
Giếng nước xưa
là trái tim
mỗi sớm chiều
đập nhịp bình yên
Có người trồng lúa
có người vá mái
có người quét sân đình
có người kể chuyện trăng sao cho trẻ nhỏ
Không ai giống ai
nhưng thiếu một người
làng chao nghiêng
Làng không hỏi
ai giàu hơn ai
Làng chỉ hỏi
hôm nay
ai còn đau
ai cần được đỡ nâng
Tiếng gà gáy
đánh thức bình minh
không phải để chạy
mà để sống
Tiếng trẻ cười
không tạo lợi nhuận
nhưng giữ cho làng
khỏi già đi
Khi dòng chảy tắc nghẽn
người quên người
nhà khóa cửa
lòng khóa chặt
làng bắt đầu mệt
Khi người nhớ lại người
bếp đỏ lửa
sân chung đầy nắng
làng tự lành
như vết thương khép miệng
Làng không cần vĩ đại
chỉ cần sống
Không cần tăng trưởng
chỉ cần bền
Một cơ thể khỏe
không phải vì chạy nhanh
mà vì biết dừng
để thở cùng nhau
Và khi làng còn thở
con người còn nhớ
mình sinh ra
không phải để cô độc
mà để thuộc về
HNI 10/02/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 13: LÀNG – MỘT CƠ THỂ BIẾT THỞ
Làng không chỉ là mái nhà
xếp cạnh nhau cho khỏi mưa nắng
Làng là nhịp thở
âm thầm
nuôi sống những đời người
Con đường nhỏ
là mạch máu
dẫn bước chân đi – trở về
Giếng nước xưa
là trái tim
mỗi sớm chiều
đập nhịp bình yên
Có người trồng lúa
có người vá mái
có người quét sân đình
có người kể chuyện trăng sao cho trẻ nhỏ
Không ai giống ai
nhưng thiếu một người
làng chao nghiêng
Làng không hỏi
ai giàu hơn ai
Làng chỉ hỏi
hôm nay
ai còn đau
ai cần được đỡ nâng
Tiếng gà gáy
đánh thức bình minh
không phải để chạy
mà để sống
Tiếng trẻ cười
không tạo lợi nhuận
nhưng giữ cho làng
khỏi già đi
Khi dòng chảy tắc nghẽn
người quên người
nhà khóa cửa
lòng khóa chặt
làng bắt đầu mệt
Khi người nhớ lại người
bếp đỏ lửa
sân chung đầy nắng
làng tự lành
như vết thương khép miệng
Làng không cần vĩ đại
chỉ cần sống
Không cần tăng trưởng
chỉ cần bền
Một cơ thể khỏe
không phải vì chạy nhanh
mà vì biết dừng
để thở cùng nhau
Và khi làng còn thở
con người còn nhớ
mình sinh ra
không phải để cô độc
mà để thuộc về