HNI 7/9:Bài hát chương 36 : “Khi ta nhìn lại chính mình” – Lê Đình Hải
[Verse 1]
Có lúc ta vô tình,
Một ánh mắt, một lời hờ hững.
Ngỡ chỉ là thoáng qua,
Nhưng tim ai đó lặng lẽ mang vết thương.
Có khi ta kiêu ngạo,
Tưởng mình cao hơn bao người khác.
Nhưng nào đâu hay biết,
Trong ánh nhìn ấy, ta đã mất một phần yêu thương.

[Pre-Chorus]
Mỗi con người là một hành tinh riêng,
Mang vũ trụ trải nghiệm và nỗi niềm.
Khi ta xem thường, ta cũng khước từ,
Một cơ hội chạm vào sự thật nhiệm mầu.
[Chorus]
Hãy dừng lại và nhìn sâu,
Thấy trong từng người là cả trời cao.
Không ai nhỏ bé, không ai vô nghĩa,
Tất cả đều mang một ánh sáng thiêng liêng.
Khi ta nhận ra lòng mình,
Thì chẳng còn chỗ cho sự khinh khi.
Vì ta cũng chỉ là một hạt bụi,
Trong dòng đời bao la này thôi.
[Verse 2]
Có lúc ta lắng nghe,
Mới thấy người kia nhiều điều đáng học.
Có lúc ta cúi xuống,
Mới nhận ra mình cũng chẳng hơn ai.
Bao nhiêu lần lạc lối,
Chính bàn tay người ta khinh chê, lại nâng dậy.
Thì tại sao ta chẳng mở lòng,
Để thấy mọi người đều là thầy của ta?

[Pre-Chorus]
Mỗi khuôn mặt là một tấm gương soi,
Phản chiếu bóng dáng chính cuộc đời ta.
Khi ta xem thường, ta quên mất rằng,
Trong ta cũng có bao khiếm khuyết, lỗi lầm.
[Chorus]
Hãy dừng lại và nhìn sâu,
Thấy trong từng người là cả trời cao.
Không ai nhỏ bé, không ai vô nghĩa,
Tất cả đều mang một ánh sáng thiêng liêng.
Khi ta nhận ra lòng mình,
Thì chẳng còn chỗ cho sự khinh khi.
Vì ta cũng chỉ là một hạt bụi,
Trong dòng đời bao la này thôi.
[Bridge]
Một cái nhìn khiêm nhường, mở ra tình thương.
Một nụ cười chân thành, xóa tan vô minh.
Khi biết tôn trọng, ta thấy bình an,
Và nhận ra đời đẹp biết bao nhiêu.
[Chorus – Lặp lại, mạnh mẽ hơn]
Hãy dừng lại và nhìn sâu,
Thấy trong từng người là cả trời cao.
Không ai nhỏ bé, không ai vô nghĩa,
Tất cả đều mang một ánh sáng thiêng liêng.
Khi ta nhận ra lòng mình,
Thì chẳng còn chỗ cho sự khinh khi.
Vì ta cũng chỉ là một hạt bụi,
Trong dòng đời bao la này thôi.
[Outro]
Ta học cách nhìn bằng đôi mắt thiện lành,
Ta học cách lắng nghe bằng trái tim trong sáng.
Để mỗi bước đi, mỗi lời nói,
Là một nhịp cầu nối người với người.
HNI 7/9:🎵Bài hát chương 36 : “Khi ta nhìn lại chính mình” – Lê Đình Hải [Verse 1] Có lúc ta vô tình, Một ánh mắt, một lời hờ hững. Ngỡ chỉ là thoáng qua, Nhưng tim ai đó lặng lẽ mang vết thương. Có khi ta kiêu ngạo, Tưởng mình cao hơn bao người khác. Nhưng nào đâu hay biết, Trong ánh nhìn ấy, ta đã mất một phần yêu thương. [Pre-Chorus] Mỗi con người là một hành tinh riêng, Mang vũ trụ trải nghiệm và nỗi niềm. Khi ta xem thường, ta cũng khước từ, Một cơ hội chạm vào sự thật nhiệm mầu. [Chorus] Hãy dừng lại và nhìn sâu, Thấy trong từng người là cả trời cao. Không ai nhỏ bé, không ai vô nghĩa, Tất cả đều mang một ánh sáng thiêng liêng. Khi ta nhận ra lòng mình, Thì chẳng còn chỗ cho sự khinh khi. Vì ta cũng chỉ là một hạt bụi, Trong dòng đời bao la này thôi. [Verse 2] Có lúc ta lắng nghe, Mới thấy người kia nhiều điều đáng học. Có lúc ta cúi xuống, Mới nhận ra mình cũng chẳng hơn ai. Bao nhiêu lần lạc lối, Chính bàn tay người ta khinh chê, lại nâng dậy. Thì tại sao ta chẳng mở lòng, Để thấy mọi người đều là thầy của ta? [Pre-Chorus] Mỗi khuôn mặt là một tấm gương soi, Phản chiếu bóng dáng chính cuộc đời ta. Khi ta xem thường, ta quên mất rằng, Trong ta cũng có bao khiếm khuyết, lỗi lầm. [Chorus] Hãy dừng lại và nhìn sâu, Thấy trong từng người là cả trời cao. Không ai nhỏ bé, không ai vô nghĩa, Tất cả đều mang một ánh sáng thiêng liêng. Khi ta nhận ra lòng mình, Thì chẳng còn chỗ cho sự khinh khi. Vì ta cũng chỉ là một hạt bụi, Trong dòng đời bao la này thôi. [Bridge] Một cái nhìn khiêm nhường, mở ra tình thương. Một nụ cười chân thành, xóa tan vô minh. Khi biết tôn trọng, ta thấy bình an, Và nhận ra đời đẹp biết bao nhiêu. [Chorus – Lặp lại, mạnh mẽ hơn] Hãy dừng lại và nhìn sâu, Thấy trong từng người là cả trời cao. Không ai nhỏ bé, không ai vô nghĩa, Tất cả đều mang một ánh sáng thiêng liêng. Khi ta nhận ra lòng mình, Thì chẳng còn chỗ cho sự khinh khi. Vì ta cũng chỉ là một hạt bụi, Trong dòng đời bao la này thôi. [Outro] Ta học cách nhìn bằng đôi mắt thiện lành, Ta học cách lắng nghe bằng trái tim trong sáng. Để mỗi bước đi, mỗi lời nói, Là một nhịp cầu nối người với người.
Like
Love
Wow
Sad
13
0 Bình luận 0 Chia sẽ