HNI 7-9
Bài Thơ Chương 43
“KHI SỰ THẬT BIẾT MỈM CƯỜI”
Sự thật có thể như lưỡi dao,
Nếu ta vung nó trong giận dữ.
Sự thật có thể như ngọn nến,
Nếu ta thắp bằng lòng từ bi.
Có người nhân danh thẳng thắn,
Mà gieo vào tim người vết sẹo.
Có người chọn lời dịu dàng,
Mà sự thật lại nảy mầm trong tim.
Sự thật không cần ồn ào,
Nó hiện hữu trong ánh mắt chân thành.
Một câu nói nhẹ như hơi thở,
Cũng đủ làm thay đổi đời người.
Đừng lấy sự thật làm gươm giáo,
Chém vào những kẻ yếu mềm.
Hãy lấy sự thật làm ngọn đèn,
Soi đường cho người lạc lối.
Người khôn ngoan không phán xét,
Người từ bi không làm nhục.
Người biết sống thật,
Không bao giờ biến sự thật thành bạo lực.
Hãy để sự thật đi cùng yêu thương,
Như mưa rơi êm trên đất khát.
Hãy để sự thật mở trái tim,
Chứ không đóng lại bằng nỗi đau.
Khi sự thật biết mỉm cười,
Nó không còn là nỗi sợ.
Nó trở thành món quà,
Dành cho cả người nói lẫn người nghe.
Bài Thơ Chương 43
“KHI SỰ THẬT BIẾT MỈM CƯỜI”
Sự thật có thể như lưỡi dao,
Nếu ta vung nó trong giận dữ.
Sự thật có thể như ngọn nến,
Nếu ta thắp bằng lòng từ bi.
Có người nhân danh thẳng thắn,
Mà gieo vào tim người vết sẹo.
Có người chọn lời dịu dàng,
Mà sự thật lại nảy mầm trong tim.
Sự thật không cần ồn ào,
Nó hiện hữu trong ánh mắt chân thành.
Một câu nói nhẹ như hơi thở,
Cũng đủ làm thay đổi đời người.
Đừng lấy sự thật làm gươm giáo,
Chém vào những kẻ yếu mềm.
Hãy lấy sự thật làm ngọn đèn,
Soi đường cho người lạc lối.
Người khôn ngoan không phán xét,
Người từ bi không làm nhục.
Người biết sống thật,
Không bao giờ biến sự thật thành bạo lực.
Hãy để sự thật đi cùng yêu thương,
Như mưa rơi êm trên đất khát.
Hãy để sự thật mở trái tim,
Chứ không đóng lại bằng nỗi đau.
Khi sự thật biết mỉm cười,
Nó không còn là nỗi sợ.
Nó trở thành món quà,
Dành cho cả người nói lẫn người nghe.
HNI 7-9
📝 Bài Thơ Chương 43
“KHI SỰ THẬT BIẾT MỈM CƯỜI”
Sự thật có thể như lưỡi dao,
Nếu ta vung nó trong giận dữ.
Sự thật có thể như ngọn nến,
Nếu ta thắp bằng lòng từ bi.
Có người nhân danh thẳng thắn,
Mà gieo vào tim người vết sẹo.
Có người chọn lời dịu dàng,
Mà sự thật lại nảy mầm trong tim.
Sự thật không cần ồn ào,
Nó hiện hữu trong ánh mắt chân thành.
Một câu nói nhẹ như hơi thở,
Cũng đủ làm thay đổi đời người.
Đừng lấy sự thật làm gươm giáo,
Chém vào những kẻ yếu mềm.
Hãy lấy sự thật làm ngọn đèn,
Soi đường cho người lạc lối.
Người khôn ngoan không phán xét,
Người từ bi không làm nhục.
Người biết sống thật,
Không bao giờ biến sự thật thành bạo lực.
Hãy để sự thật đi cùng yêu thương,
Như mưa rơi êm trên đất khát.
Hãy để sự thật mở trái tim,
Chứ không đóng lại bằng nỗi đau.
Khi sự thật biết mỉm cười,
Nó không còn là nỗi sợ.
Nó trở thành món quà,
Dành cho cả người nói lẫn người nghe.