HNI 7/9: Bài thơ chương 37:
Học hỏi từ những người nhỏ tuổi hơn – Henry Le
Ta tưởng rằng tuổi trẻ chưa đủ sâu,
Chưa trải nghiệm, chưa thấu đời bao nỗi đau.
Nhưng lắng nghe, ta bỗng thấy điều thật lạ:
Từ đôi mắt trong veo, chân lý lại cất lời ca.
Em nhỏ kia, nụ cười hồn nhiên sáng,
Không vướng bận quyền lợi hay danh vọng.
Một câu hỏi ngây ngô cũng làm ta suy nghĩ,
Hóa ra ta đã đánh mất bao điều giản dị.

Người lớn thường tự hào: “Ta khôn ngoan, ta trải đời,”
Nhưng chính vì thế đôi khi lòng ta khép lại.
Những đứa trẻ không sợ sai, không sợ cười chê,
Chúng bước tới với tất cả chân thành tràn trề.
Chúng dạy ta cách ngã rồi lại đứng lên,
Không cay đắng, không oán trách đất trời.
Ta ngã một lần, lòng mang trăm gánh nặng,
Chúng ngã trăm lần, vẫn reo vui như mới.
Ta sống giữa bao lớp mặt nạ,
Chúng dạy ta cách sống thật thà.
Ta toan tính từng bước, từng lời,
Chúng cười vang: “Sao không cứ vui thôi?”
Em bé dạy ta: yêu thương không cần lý do,
Đưa tay nắm lấy, ôm nhau thật chặt.
Một con thú bông, một cái kẹo nhỏ,
Đã đủ để trái tim mở ra, chẳng còn ngăn cách.
Có khi trong lớp học, thầy cô giảng giải,
Một em nhỏ hỏi: “Vì sao phải thế này?”
Câu hỏi ấy, tưởng ngây ngô vô nghĩa,
Nhưng hóa ra chạm đúng cội nguồn vấn đề.
Chúng dạy ta đặt câu hỏi về những điều hiển nhiên,
Ta tưởng chắc chắn, nhưng thực ra chỉ là thói quen.
Cái nhìn mới mẻ, đôi khi đơn sơ,
Mà làm cả thế giới đảo ngược vở kịch cũ.
Người lớn học cách xây tường cao,
Người nhỏ lại chỉ vẽ những cây cầu.
Người lớn giữ im lặng để tránh rắc rối,
Người nhỏ lại hát ca, để niềm vui lan tỏa khắp nơi.
Một em nhỏ có thể dạy ta sự tha thứ,
Giận dỗi chỉ phút chốc rồi lại chơi đùa.
Còn ta, ôm mãi hận thù trong ngực,
Quên rằng buông bỏ mới là cách chữa lành.
Một em nhỏ có thể dạy ta sự tò mò,
Mọi điều đều mới lạ, đều đáng để khám phá.
Trong khi ta vội vã đi qua,
Chúng dừng lại ngắm một bông hoa nở.
Ta bỗng hiểu rằng: học hỏi không chỉ từ bậc hiền triết,
Mà còn từ những tâm hồn chưa vướng bụi trần.
Chúng là tấm gương soi ta rõ nhất,
Để ta thấy mình đã mất đi những gì thuần khiết nhất.
Hãy học cách cười to như trẻ nhỏ,
Không cần lo ai sẽ phán xét, chê bai.
Hãy học cách hỏi như đứa trẻ,
Không cần sợ ai bảo ngốc, bảo dại.
Hãy học cách tha thứ như những người nhỏ tuổi,
Vì đời quá ngắn để giữ mãi đêm dài.
Hãy học cách mơ mộng như trẻ thơ,
Vì chính giấc mơ nuôi dưỡng ngày mai.
Kết
Người nhỏ tuổi hơn không phải chỉ để dạy dỗ,
Mà là thầy, là gương, là người mở lối.
Khi ta biết cúi đầu học hỏi từ các em,
Ta trẻ lại, ta lớn lên, ta thật sự trưởng thành.
HNI 7/9: 📕Bài thơ chương 37: Học hỏi từ những người nhỏ tuổi hơn – Henry Le Ta tưởng rằng tuổi trẻ chưa đủ sâu, Chưa trải nghiệm, chưa thấu đời bao nỗi đau. Nhưng lắng nghe, ta bỗng thấy điều thật lạ: Từ đôi mắt trong veo, chân lý lại cất lời ca. Em nhỏ kia, nụ cười hồn nhiên sáng, Không vướng bận quyền lợi hay danh vọng. Một câu hỏi ngây ngô cũng làm ta suy nghĩ, Hóa ra ta đã đánh mất bao điều giản dị. Người lớn thường tự hào: “Ta khôn ngoan, ta trải đời,” Nhưng chính vì thế đôi khi lòng ta khép lại. Những đứa trẻ không sợ sai, không sợ cười chê, Chúng bước tới với tất cả chân thành tràn trề. Chúng dạy ta cách ngã rồi lại đứng lên, Không cay đắng, không oán trách đất trời. Ta ngã một lần, lòng mang trăm gánh nặng, Chúng ngã trăm lần, vẫn reo vui như mới. Ta sống giữa bao lớp mặt nạ, Chúng dạy ta cách sống thật thà. Ta toan tính từng bước, từng lời, Chúng cười vang: “Sao không cứ vui thôi?” Em bé dạy ta: yêu thương không cần lý do, Đưa tay nắm lấy, ôm nhau thật chặt. Một con thú bông, một cái kẹo nhỏ, Đã đủ để trái tim mở ra, chẳng còn ngăn cách. Có khi trong lớp học, thầy cô giảng giải, Một em nhỏ hỏi: “Vì sao phải thế này?” Câu hỏi ấy, tưởng ngây ngô vô nghĩa, Nhưng hóa ra chạm đúng cội nguồn vấn đề. Chúng dạy ta đặt câu hỏi về những điều hiển nhiên, Ta tưởng chắc chắn, nhưng thực ra chỉ là thói quen. Cái nhìn mới mẻ, đôi khi đơn sơ, Mà làm cả thế giới đảo ngược vở kịch cũ. Người lớn học cách xây tường cao, Người nhỏ lại chỉ vẽ những cây cầu. Người lớn giữ im lặng để tránh rắc rối, Người nhỏ lại hát ca, để niềm vui lan tỏa khắp nơi. Một em nhỏ có thể dạy ta sự tha thứ, Giận dỗi chỉ phút chốc rồi lại chơi đùa. Còn ta, ôm mãi hận thù trong ngực, Quên rằng buông bỏ mới là cách chữa lành. Một em nhỏ có thể dạy ta sự tò mò, Mọi điều đều mới lạ, đều đáng để khám phá. Trong khi ta vội vã đi qua, Chúng dừng lại ngắm một bông hoa nở. Ta bỗng hiểu rằng: học hỏi không chỉ từ bậc hiền triết, Mà còn từ những tâm hồn chưa vướng bụi trần. Chúng là tấm gương soi ta rõ nhất, Để ta thấy mình đã mất đi những gì thuần khiết nhất. Hãy học cách cười to như trẻ nhỏ, Không cần lo ai sẽ phán xét, chê bai. Hãy học cách hỏi như đứa trẻ, Không cần sợ ai bảo ngốc, bảo dại. Hãy học cách tha thứ như những người nhỏ tuổi, Vì đời quá ngắn để giữ mãi đêm dài. Hãy học cách mơ mộng như trẻ thơ, Vì chính giấc mơ nuôi dưỡng ngày mai. Kết Người nhỏ tuổi hơn không phải chỉ để dạy dỗ, Mà là thầy, là gương, là người mở lối. Khi ta biết cúi đầu học hỏi từ các em, Ta trẻ lại, ta lớn lên, ta thật sự trưởng thành.
Like
Love
Wow
Sad
10
0 Comments 0 Shares