HNI .. 13-2
Bài thơ CHƯƠNG 25. MINH BẠCH LÀ CHUẨN MỰC VÀNG
Minh bạch không phải là phô bày tất cả,
mà là không che giấu điều cần phải thấy.
Là ánh sáng đủ mạnh
để sự thật không phải lén lút.
Trong kinh doanh,
có những bóng tối được gọi bằng tên rất đẹp:
linh hoạt, quan hệ, thông lệ ngành.
Nhưng bóng tối, dù khoác áo gì,
vẫn là bóng tối.
Minh bạch làm mọi thứ chậm hơn,
vì phải đi đúng đường.
Nhưng nó giúp ta ngủ ngon,
vì không phải nhớ mình đã nói dối ở đâu.
Có những bản hợp đồng
không cần chữ nhỏ li ti,
vì mọi điều quan trọng
đã được nói ra bằng sự tử tế.
Chuẩn mực vàng
không nằm trong két sắt,
mà nằm trong cách ta công bố sự thật,
cách ta giải trình sai sót,
và cách ta sửa mình khi bị soi chiếu.
Minh bạch bảo vệ người yếu,
kìm giữ kẻ mạnh,
và tạo ra sân chơi
nơi niềm tin có thể lớn lên.
Có người sợ minh bạch
vì sợ mất lợi thế,
nhưng điều họ không thấy
là thứ họ đang giữ
chỉ là lợi ích ngắn hạn.
Doanh nghiệp sống lâu
không phải vì không sai,
mà vì dám nói rõ khi sai.
Dám công khai,
dám chịu trách nhiệm,
dám làm lại cho đúng.
Khi mọi lớp sơn đều bong tróc,
khi danh xưng không còn che chắn,
thứ ở lại sau cùng
chính là chuẩn mực.
Và minh bạch –
lặng lẽ, bền bỉ –
trở thành vàng
trong một thế giới
đã quá mỏi mệt vì nghi ngờ.
HNI .. 13-2 Bài thơ CHƯƠNG 25. MINH BẠCH LÀ CHUẨN MỰC VÀNG Minh bạch không phải là phô bày tất cả, mà là không che giấu điều cần phải thấy. Là ánh sáng đủ mạnh để sự thật không phải lén lút. Trong kinh doanh, có những bóng tối được gọi bằng tên rất đẹp: linh hoạt, quan hệ, thông lệ ngành. Nhưng bóng tối, dù khoác áo gì, vẫn là bóng tối. Minh bạch làm mọi thứ chậm hơn, vì phải đi đúng đường. Nhưng nó giúp ta ngủ ngon, vì không phải nhớ mình đã nói dối ở đâu. Có những bản hợp đồng không cần chữ nhỏ li ti, vì mọi điều quan trọng đã được nói ra bằng sự tử tế. Chuẩn mực vàng không nằm trong két sắt, mà nằm trong cách ta công bố sự thật, cách ta giải trình sai sót, và cách ta sửa mình khi bị soi chiếu. Minh bạch bảo vệ người yếu, kìm giữ kẻ mạnh, và tạo ra sân chơi nơi niềm tin có thể lớn lên. Có người sợ minh bạch vì sợ mất lợi thế, nhưng điều họ không thấy là thứ họ đang giữ chỉ là lợi ích ngắn hạn. Doanh nghiệp sống lâu không phải vì không sai, mà vì dám nói rõ khi sai. Dám công khai, dám chịu trách nhiệm, dám làm lại cho đúng. Khi mọi lớp sơn đều bong tróc, khi danh xưng không còn che chắn, thứ ở lại sau cùng chính là chuẩn mực. Và minh bạch – lặng lẽ, bền bỉ – trở thành vàng trong một thế giới đã quá mỏi mệt vì nghi ngờ.
Love
Like
Yay
Sad
13
1 Comments 0 Shares