HNI 7/9: Bài thơ chương 38:
Kính trọng những người kém may mắn hơn
Tác giả: Lê Đình Hải
Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời,
Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi,
Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra,
Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta.
Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn,
Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm,
Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn,
Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan.

Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi,
Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ,
Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương,
Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường.

Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm,
Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên,
Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh,
Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh.

Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên,
Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành,
Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền,
Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm.

Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn,
Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ,
Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra,
Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa.

Người kém may mắn không cần sự thương hại,
Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại,
Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta,
Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa.

Có thể hôm nay ta ngồi trên cao,
Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau,
Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng,
Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động.

Hãy học cách nghiêng mình trước họ,
Như nghiêng mình trước một pho tượng sống,
Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta,
Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà.

Kính trọng những người kém may mắn hơn,
Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế,
Để mai này, một ngày trong nắng mới,
Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
HNI 7/9: 📕Bài thơ chương 38: Kính trọng những người kém may mắn hơn Tác giả: Lê Đình Hải Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời, Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi, Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra, Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta. Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn, Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm, Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn, Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan. Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi, Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ, Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương, Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường. Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm, Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên, Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh, Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh. Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên, Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành, Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền, Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm. Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn, Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ, Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra, Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa. Người kém may mắn không cần sự thương hại, Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại, Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta, Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa. Có thể hôm nay ta ngồi trên cao, Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau, Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng, Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động. Hãy học cách nghiêng mình trước họ, Như nghiêng mình trước một pho tượng sống, Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta, Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà. Kính trọng những người kém may mắn hơn, Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế, Để mai này, một ngày trong nắng mới, Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
Like
Love
Sad
11
0 Bình luận 0 Chia sẽ