HNI 7-9
Bài Thơ Chương 44
“VẺ ĐẸP CỦA SỰ BẤT TOÀN”
Không ai hoàn hảo cả,
Dù cố gắng đến nhường nào.
Con người là hữu thể dang dở,
Sống trong những vết nứt mong manh.
Ta giấu đi khuyết điểm,
Sợ người đời cười chê.
Nhưng chính những vết sẹo kia,
Làm nên ta thật sự.
Một bức tượng vỡ nát,
Khi gắn bằng vàng càng quý.
Một trái tim từng rỉ máu,
Mới biết thương người khác sâu hơn.
Hoàn hảo là ảo ảnh,
Chạy mãi cũng không tới nơi.
Bất toàn là sự thật,
Nhưng bất toàn lại làm ta đẹp.
Người vĩ đại cũng sai lầm,
Người hiền triết cũng từng yếu đuối.
Không ai thoát khỏi bóng tối,
Nhưng ai cũng có thể tìm ánh sáng.
Khi ta dám thừa nhận,
“Tôi cũng chẳng hoàn hảo đâu.”
Là lúc ta được tự do,
Không cần đeo mặt nạ nữa.
Hãy yêu bản thân bất toàn,
Và yêu người khác như thế.
Vì chính sự không trọn vẹn,
Mới làm con người đáng yêu.
Bài Thơ Chương 44
“VẺ ĐẸP CỦA SỰ BẤT TOÀN”
Không ai hoàn hảo cả,
Dù cố gắng đến nhường nào.
Con người là hữu thể dang dở,
Sống trong những vết nứt mong manh.
Ta giấu đi khuyết điểm,
Sợ người đời cười chê.
Nhưng chính những vết sẹo kia,
Làm nên ta thật sự.
Một bức tượng vỡ nát,
Khi gắn bằng vàng càng quý.
Một trái tim từng rỉ máu,
Mới biết thương người khác sâu hơn.
Hoàn hảo là ảo ảnh,
Chạy mãi cũng không tới nơi.
Bất toàn là sự thật,
Nhưng bất toàn lại làm ta đẹp.
Người vĩ đại cũng sai lầm,
Người hiền triết cũng từng yếu đuối.
Không ai thoát khỏi bóng tối,
Nhưng ai cũng có thể tìm ánh sáng.
Khi ta dám thừa nhận,
“Tôi cũng chẳng hoàn hảo đâu.”
Là lúc ta được tự do,
Không cần đeo mặt nạ nữa.
Hãy yêu bản thân bất toàn,
Và yêu người khác như thế.
Vì chính sự không trọn vẹn,
Mới làm con người đáng yêu.
HNI 7-9
📝 Bài Thơ Chương 44
“VẺ ĐẸP CỦA SỰ BẤT TOÀN”
Không ai hoàn hảo cả,
Dù cố gắng đến nhường nào.
Con người là hữu thể dang dở,
Sống trong những vết nứt mong manh.
Ta giấu đi khuyết điểm,
Sợ người đời cười chê.
Nhưng chính những vết sẹo kia,
Làm nên ta thật sự.
Một bức tượng vỡ nát,
Khi gắn bằng vàng càng quý.
Một trái tim từng rỉ máu,
Mới biết thương người khác sâu hơn.
Hoàn hảo là ảo ảnh,
Chạy mãi cũng không tới nơi.
Bất toàn là sự thật,
Nhưng bất toàn lại làm ta đẹp.
Người vĩ đại cũng sai lầm,
Người hiền triết cũng từng yếu đuối.
Không ai thoát khỏi bóng tối,
Nhưng ai cũng có thể tìm ánh sáng.
Khi ta dám thừa nhận,
“Tôi cũng chẳng hoàn hảo đâu.”
Là lúc ta được tự do,
Không cần đeo mặt nạ nữa.
Hãy yêu bản thân bất toàn,
Và yêu người khác như thế.
Vì chính sự không trọn vẹn,
Mới làm con người đáng yêu.