HNI 16-2
Bài thơ CHƯƠNG 28. NHỮNG CÁI GIÁ PHẢI TRẢ
Không phải mọi thành công
đều được thanh toán bằng tiền.
Có những hóa đơn đến rất muộn,
được gửi về
khi ta tưởng mình đã thắng.
Cái giá đầu tiên
thường là thời gian.
Những bữa cơm vắng mặt,
những mùa tuổi trẻ trôi qua
trong các cuộc họp không hồi kết.
Cái giá thứ hai
là sự bình yên.
Những đêm trằn trọc
vì một quyết định nửa đúng nửa sai,
vì một chữ ký
không thể rút lại.
Có những cái giá
được ngụy trang bằng danh tiếng.
Tiếng vỗ tay che lấp
những điều đã mất,
cho đến khi sân khấu tắt đèn.
Có người trả giá bằng niềm tin,
mất rất lâu mới xây,
chỉ một lần sụp đổ.
Có người trả giá bằng chính mình,
đánh đổi bản sắc
lấy sự an toàn tạm bợ.
Đắt nhất
không phải là thất bại,
mà là thành công
đi kèm với sự hổ thẹn.
Khi ta đạt được mọi thứ
trừ quyền được tự hào.
Nhưng cũng có những cái giá
xứng đáng để trả.
Những lựa chọn khó,
những lần từ chối con đường tắt,
những mất mát giúp ta
ngủ yên mỗi tối.
Thời gian là người thu ngân công bằng.
Nó không bỏ sót ai,
không tính sai sổ sách.
Sớm hay muộn,
mọi thứ đều được quyết toán.
Và khi nhìn lại,
điều quan trọng không phải
ta đã trả bao nhiêu,
mà là:
Ta đã trả giá
cho điều gì.
HNI 16-2 Bài thơ CHƯƠNG 28. NHỮNG CÁI GIÁ PHẢI TRẢ Không phải mọi thành công đều được thanh toán bằng tiền. Có những hóa đơn đến rất muộn, được gửi về khi ta tưởng mình đã thắng. Cái giá đầu tiên thường là thời gian. Những bữa cơm vắng mặt, những mùa tuổi trẻ trôi qua trong các cuộc họp không hồi kết. Cái giá thứ hai là sự bình yên. Những đêm trằn trọc vì một quyết định nửa đúng nửa sai, vì một chữ ký không thể rút lại. Có những cái giá được ngụy trang bằng danh tiếng. Tiếng vỗ tay che lấp những điều đã mất, cho đến khi sân khấu tắt đèn. Có người trả giá bằng niềm tin, mất rất lâu mới xây, chỉ một lần sụp đổ. Có người trả giá bằng chính mình, đánh đổi bản sắc lấy sự an toàn tạm bợ. Đắt nhất không phải là thất bại, mà là thành công đi kèm với sự hổ thẹn. Khi ta đạt được mọi thứ trừ quyền được tự hào. Nhưng cũng có những cái giá xứng đáng để trả. Những lựa chọn khó, những lần từ chối con đường tắt, những mất mát giúp ta ngủ yên mỗi tối. Thời gian là người thu ngân công bằng. Nó không bỏ sót ai, không tính sai sổ sách. Sớm hay muộn, mọi thứ đều được quyết toán. Và khi nhìn lại, điều quan trọng không phải ta đã trả bao nhiêu, mà là: Ta đã trả giá cho điều gì.
Love
Like
Angry
17
2 Bình luận 0 Chia sẽ