HNI 16-2
Bài thơ CHƯƠNG 27. TÒA ÁN LƯƠNG TÂM CỦA NHÀ SÁNG TẠO
Không có búa gỗ gõ bàn,
không có vành móng ngựa,
tòa án này
chỉ mở cửa khi đêm xuống.
Thẩm phán là chính mình,
bị cáo cũng là chính mình.
Bằng chứng
là những ý tưởng đã sinh ra
và những ý tưởng đã bị phản bội.
Nhà sáng tạo
không sợ thất bại,
họ sợ nhất
là biết rõ điều đúng
mà vẫn làm khác đi.
Có những ý tưởng chết non
không vì chúng dở,
mà vì chúng quá trung thực
với sự thật thị trường chưa sẵn sàng đón nhận.
Cũng có những ý tưởng sống rất lâu,
được tung hô, được nhân bản,
nhưng mỗi lần nhìn lại
là một lần lương tâm lên tiếng.
Tòa án này
không tuyên án bằng luật,
mà bằng những đêm mất ngủ.
Không phạt tiền,
mà phạt bằng cảm giác
mình đã đi xa khỏi lý do bắt đầu.
Có lúc,
nhà sáng tạo tự bào chữa:
“Ai cũng làm thế”
“Nếu không làm, mình sẽ bị bỏ lại”.
Nhưng lương tâm
không chấp nhận lập luận số đông.
Phiên tòa kết thúc
khi ta dám thừa nhận:
có những thành công
đến từ sự thỏa hiệp.
Và cũng có những thất bại
đáng tự hào
vì đã không bán rẻ bản sắc.
Sáng tạo, suy cho cùng,
không chỉ là tạo ra cái mới,
mà là giữ cho cái đúng không bị méo mó
trong hành trình tìm kiếm cái khác biệt.
Và mỗi đêm,
khi không còn ai quan sát,
tòa án lương tâm lại mở,
lặng lẽ, công bằng,
không thể né tránh.
Đọc thêm
HNI 16-2 Bài thơ CHƯƠNG 27. TÒA ÁN LƯƠNG TÂM CỦA NHÀ SÁNG TẠO Không có búa gỗ gõ bàn, không có vành móng ngựa, tòa án này chỉ mở cửa khi đêm xuống. Thẩm phán là chính mình, bị cáo cũng là chính mình. Bằng chứng là những ý tưởng đã sinh ra và những ý tưởng đã bị phản bội. Nhà sáng tạo không sợ thất bại, họ sợ nhất là biết rõ điều đúng mà vẫn làm khác đi. Có những ý tưởng chết non không vì chúng dở, mà vì chúng quá trung thực với sự thật thị trường chưa sẵn sàng đón nhận. Cũng có những ý tưởng sống rất lâu, được tung hô, được nhân bản, nhưng mỗi lần nhìn lại là một lần lương tâm lên tiếng. Tòa án này không tuyên án bằng luật, mà bằng những đêm mất ngủ. Không phạt tiền, mà phạt bằng cảm giác mình đã đi xa khỏi lý do bắt đầu. Có lúc, nhà sáng tạo tự bào chữa: “Ai cũng làm thế” “Nếu không làm, mình sẽ bị bỏ lại”. Nhưng lương tâm không chấp nhận lập luận số đông. Phiên tòa kết thúc khi ta dám thừa nhận: có những thành công đến từ sự thỏa hiệp. Và cũng có những thất bại đáng tự hào vì đã không bán rẻ bản sắc. Sáng tạo, suy cho cùng, không chỉ là tạo ra cái mới, mà là giữ cho cái đúng không bị méo mó trong hành trình tìm kiếm cái khác biệt. Và mỗi đêm, khi không còn ai quan sát, tòa án lương tâm lại mở, lặng lẽ, công bằng, không thể né tránh. Đọc thêm
Like
Love
Haha
Wow
Sad
Angry
17
1 Bình luận 0 Chia sẽ