HNI 7/9 - Bài thơ chương 40
“Tập yêu thương chính mình như người bạn tốt nhất” – Lê Đình Hải
Hỡi người ơi,
bao năm tháng ngược xuôi,
ta tìm kiếm tình thương từ người khác,
mong một vòng tay,
mong một ánh nhìn,
mong một lời vỗ về dịu ngọt.
Nhưng có khi,
chính ta lại bỏ quên bản thân,
để mặc trái tim héo úa,
để mặc giấc mơ ngủ yên trong bóng tối,
để mặc nụ cười trốn chạy sau ngày dài mệt mỏi.

Ta trách đời sao quá lạnh lùng,
ta oán người sao chẳng hiểu ta,
ta chạy mãi giữa biển người xa lạ,
mà quên rằng người bạn đầu tiên,
người bạn trung thành nhất,
chính là… bản thân ta.

Hãy ngồi xuống,
lắng nghe nhịp tim mình,
tựa như nghe một khúc hát xưa dịu dàng vang vọng.
Hãy đặt tay lên ngực,
mà thầm thì:
“Tôi vẫn ở đây, tôi chưa bao giờ bỏ rơi chính mình.”
Đừng đợi một ai mang đến yêu thương,
hãy tập yêu lấy chính ta,
như ta từng ôm một đứa trẻ nhỏ,
như ta từng tha thứ cho một người lỡ dại,
như ta từng mở lòng với một cơn mưa đầu hạ.

Hãy mỉm cười với chính gương mặt ta trong gương,
dù mắt còn quầng thâm,
dù tóc còn rối bời,
dù vết sẹo cũ vẫn còn in hằn,
bởi đằng sau tất cả,
là một linh hồn khao khát được sống tử tế,
được chạm tới ánh sáng dịu êm.

Yêu chính mình không phải ích kỷ,
mà là trả lại công bằng cho trái tim,
bao năm qua đã gánh hết nỗi đau lẫn hi sinh.
Yêu chính mình là thắp ngọn nến nhỏ,
giữa căn phòng cô tịch,
để bóng tối không còn nuốt chửng ta.
Hãy nói lời dịu dàng với bản thân,
như nói với một người bạn tốt:
“Đừng lo, ta đã cố gắng hết sức rồi.”
Hãy cho mình được nghỉ ngơi,
hãy cho mình được khóc khi mệt mỏi,
hãy cho mình được mơ những giấc mơ thật dài.

Ta có thể thất bại,
ta có thể vấp ngã,
nhưng ta xứng đáng được đứng lên,
xứng đáng được yêu thương,
ngay cả khi không một ai tin tưởng ta nữa.

Người bạn tốt nhất không bao giờ bỏ đi,
dù ta nghèo khó,
dù ta già nua,
dù ta mang những vết thương thầm kín.
Người bạn ấy vẫn mỉm cười,
vẫn chờ đợi,
vẫn khẽ thì thầm trong từng nhịp thở:
“Ta ở đây, cùng ngươi đến hết cuộc đời.”
Đó là bản thân ta.
Đó là tâm hồn ta.
Đó là người bạn tốt nhất mà ta từng tìm kiếm.

Vậy nên,
hãy tập yêu thương chính mình,
từ hôm nay,
từ giây phút này,
từ từng bước đi nhỏ bé.
Hãy vỗ về trái tim ta,
hãy xoa dịu những vết xước,
hãy kiên nhẫn như một người bạn thủy chung,
HNI 7/9 - 📕Bài thơ chương 40 “Tập yêu thương chính mình như người bạn tốt nhất” – Lê Đình Hải Hỡi người ơi, bao năm tháng ngược xuôi, ta tìm kiếm tình thương từ người khác, mong một vòng tay, mong một ánh nhìn, mong một lời vỗ về dịu ngọt. Nhưng có khi, chính ta lại bỏ quên bản thân, để mặc trái tim héo úa, để mặc giấc mơ ngủ yên trong bóng tối, để mặc nụ cười trốn chạy sau ngày dài mệt mỏi. Ta trách đời sao quá lạnh lùng, ta oán người sao chẳng hiểu ta, ta chạy mãi giữa biển người xa lạ, mà quên rằng người bạn đầu tiên, người bạn trung thành nhất, chính là… bản thân ta. Hãy ngồi xuống, lắng nghe nhịp tim mình, tựa như nghe một khúc hát xưa dịu dàng vang vọng. Hãy đặt tay lên ngực, mà thầm thì: “Tôi vẫn ở đây, tôi chưa bao giờ bỏ rơi chính mình.” Đừng đợi một ai mang đến yêu thương, hãy tập yêu lấy chính ta, như ta từng ôm một đứa trẻ nhỏ, như ta từng tha thứ cho một người lỡ dại, như ta từng mở lòng với một cơn mưa đầu hạ. Hãy mỉm cười với chính gương mặt ta trong gương, dù mắt còn quầng thâm, dù tóc còn rối bời, dù vết sẹo cũ vẫn còn in hằn, bởi đằng sau tất cả, là một linh hồn khao khát được sống tử tế, được chạm tới ánh sáng dịu êm. Yêu chính mình không phải ích kỷ, mà là trả lại công bằng cho trái tim, bao năm qua đã gánh hết nỗi đau lẫn hi sinh. Yêu chính mình là thắp ngọn nến nhỏ, giữa căn phòng cô tịch, để bóng tối không còn nuốt chửng ta. Hãy nói lời dịu dàng với bản thân, như nói với một người bạn tốt: “Đừng lo, ta đã cố gắng hết sức rồi.” Hãy cho mình được nghỉ ngơi, hãy cho mình được khóc khi mệt mỏi, hãy cho mình được mơ những giấc mơ thật dài. Ta có thể thất bại, ta có thể vấp ngã, nhưng ta xứng đáng được đứng lên, xứng đáng được yêu thương, ngay cả khi không một ai tin tưởng ta nữa. Người bạn tốt nhất không bao giờ bỏ đi, dù ta nghèo khó, dù ta già nua, dù ta mang những vết thương thầm kín. Người bạn ấy vẫn mỉm cười, vẫn chờ đợi, vẫn khẽ thì thầm trong từng nhịp thở: “Ta ở đây, cùng ngươi đến hết cuộc đời.” Đó là bản thân ta. Đó là tâm hồn ta. Đó là người bạn tốt nhất mà ta từng tìm kiếm. Vậy nên, hãy tập yêu thương chính mình, từ hôm nay, từ giây phút này, từ từng bước đi nhỏ bé. Hãy vỗ về trái tim ta, hãy xoa dịu những vết xước, hãy kiên nhẫn như một người bạn thủy chung,
Love
Like
Wow
Angry
14
0 Comments 0 Shares