HNI 7-9
Bài Thơ Chương 45

“ĐÔI CÁNH CỦA SỰ THẬT”

Sự thật không cứu rỗi,
Không xóa bỏ nỗi đau.
Nó chỉ là ngọn lửa,
Chiếu sáng lối ta đi.

Nhiều người trông mong ảo ảnh,
Chờ phép màu giải thoát linh hồn.
Nhưng sự thật chẳng là thánh thần,
Nó chỉ là tấm gương phản chiếu.

Nhìn vào đó, ta thấy mình,
Yếu đuối, mong manh, bất toàn.
Nhìn vào đó, ta thấy đời,
Đầy dang dở, đầy vô thường.

Sự thật không bế ta lên,
Không đặt ta lên ngai vàng.
Nhưng nó trao cho ta đôi cánh,
Để chính ta tự bay.

Đôi cánh được dệt từ đau thương,
Từ những lần ngã gục.
Đôi cánh được rèn trong khổ hạnh,
Trong tiếng khóc đêm dài.

Nhờ sự thật, ta biết mình tự do,
Không còn trói buộc trong ảo tưởng.
Nhờ sự thật, ta biết mình có thể,
Chọn đường bay cho chính mình.

Sự thật không mang ta đến thiên đường,
Nhưng mở ra bầu trời rộng lớn.
Sự thật không hứa hẹn an toàn,
Nhưng cho ta can đảm cất cánh.

Và khi ta học bay bằng đôi cánh ấy,
Nỗi đau không còn là kẻ thù.
Nó trở thành gió nâng ta lên,
Đưa ta đến vùng trời thật sự.
HNI 7-9 📝 Bài Thơ Chương 45 “ĐÔI CÁNH CỦA SỰ THẬT” Sự thật không cứu rỗi, Không xóa bỏ nỗi đau. Nó chỉ là ngọn lửa, Chiếu sáng lối ta đi. Nhiều người trông mong ảo ảnh, Chờ phép màu giải thoát linh hồn. Nhưng sự thật chẳng là thánh thần, Nó chỉ là tấm gương phản chiếu. Nhìn vào đó, ta thấy mình, Yếu đuối, mong manh, bất toàn. Nhìn vào đó, ta thấy đời, Đầy dang dở, đầy vô thường. Sự thật không bế ta lên, Không đặt ta lên ngai vàng. Nhưng nó trao cho ta đôi cánh, Để chính ta tự bay. Đôi cánh được dệt từ đau thương, Từ những lần ngã gục. Đôi cánh được rèn trong khổ hạnh, Trong tiếng khóc đêm dài. Nhờ sự thật, ta biết mình tự do, Không còn trói buộc trong ảo tưởng. Nhờ sự thật, ta biết mình có thể, Chọn đường bay cho chính mình. Sự thật không mang ta đến thiên đường, Nhưng mở ra bầu trời rộng lớn. Sự thật không hứa hẹn an toàn, Nhưng cho ta can đảm cất cánh. Và khi ta học bay bằng đôi cánh ấy, Nỗi đau không còn là kẻ thù. Nó trở thành gió nâng ta lên, Đưa ta đến vùng trời thật sự.
Like
Love
Wow
Angry
13
0 Comments 0 Shares