HNI 18/02/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 9:
KHI LƯƠNG TÂM BỊ BÓP MÉO**
Không ai sinh ra muốn trở thành kẻ ác,
Chỉ là họ học cách im lặng thật lâu.
Ban đầu là một lần tự bào chữa,
Rồi quen dần với việc quay lưng trước nỗi đau.
Lương tâm không mất đi trong một đêm,
Nó méo mó dần qua những lần thỏa hiệp.
Khi quyền lực thì thầm: “Ta xứng đáng hơn,”
Khi tiền bạc bảo rằng: “Chỉ lần này thôi.”
Dục vọng khoác áo lý do rất đẹp,
Sai trái được gọi bằng những cái tên mềm.
“Vì gia đình”, “vì tập thể”, “vì tương lai”,
Sự thật bị bẻ cong đến mức không còn nhận ra mình.
Thông tin tràn như lũ không màu,
Đúng – sai hòa tan trong biển ý kiến.
Người ta không hỏi điều gì là thật,
Chỉ hỏi điều gì có lợi cho phe mình.
Lương tâm bị nhốt trong phòng kín,
Bởi nỗi sợ mất ghế, mất tiền, mất danh.
Con người dần yêu hình ảnh của mình trên cao,
Hơn là gương mặt thật soi trong tĩnh lặng.
Có những kẻ làm điều tàn nhẫn,
Nhưng vẫn ngủ ngon vì đã quen tự tha thứ.
Có những xã hội vỗ tay cho sai trái,
Vì đám đông đông hơn sự thật.
Đáng sợ nhất không phải cái ác gào thét,
Mà là cái ác được gọi là “bình thường”.
Khi lương tâm bị uốn cong để vừa với hệ thống,
Và con người học cách không còn thấy xấu hổ.
Nhưng dù bị bóp méo đến đâu,
Lương tâm chưa bao giờ chết hẳn.
Nó chỉ chờ một khoảnh khắc đủ đau,
Để bật lên như vết nứt trong xi măng giả tạo.
Và ngày nào con người còn biết day dứt,
Còn biết giật mình trước chính mình trong gương,
Thì ngày đó, lương tâm vẫn còn cơ hội
Được chữa lành… và trở lại làm người.
HNI 18/02/2026 BÀI THƠ CHƯƠNG 9: KHI LƯƠNG TÂM BỊ BÓP MÉO** Không ai sinh ra muốn trở thành kẻ ác, Chỉ là họ học cách im lặng thật lâu. Ban đầu là một lần tự bào chữa, Rồi quen dần với việc quay lưng trước nỗi đau. Lương tâm không mất đi trong một đêm, Nó méo mó dần qua những lần thỏa hiệp. Khi quyền lực thì thầm: “Ta xứng đáng hơn,” Khi tiền bạc bảo rằng: “Chỉ lần này thôi.” Dục vọng khoác áo lý do rất đẹp, Sai trái được gọi bằng những cái tên mềm. “Vì gia đình”, “vì tập thể”, “vì tương lai”, Sự thật bị bẻ cong đến mức không còn nhận ra mình. Thông tin tràn như lũ không màu, Đúng – sai hòa tan trong biển ý kiến. Người ta không hỏi điều gì là thật, Chỉ hỏi điều gì có lợi cho phe mình. Lương tâm bị nhốt trong phòng kín, Bởi nỗi sợ mất ghế, mất tiền, mất danh. Con người dần yêu hình ảnh của mình trên cao, Hơn là gương mặt thật soi trong tĩnh lặng. Có những kẻ làm điều tàn nhẫn, Nhưng vẫn ngủ ngon vì đã quen tự tha thứ. Có những xã hội vỗ tay cho sai trái, Vì đám đông đông hơn sự thật. Đáng sợ nhất không phải cái ác gào thét, Mà là cái ác được gọi là “bình thường”. Khi lương tâm bị uốn cong để vừa với hệ thống, Và con người học cách không còn thấy xấu hổ. Nhưng dù bị bóp méo đến đâu, Lương tâm chưa bao giờ chết hẳn. Nó chỉ chờ một khoảnh khắc đủ đau, Để bật lên như vết nứt trong xi măng giả tạo. Và ngày nào con người còn biết day dứt, Còn biết giật mình trước chính mình trong gương, Thì ngày đó, lương tâm vẫn còn cơ hội Được chữa lành… và trở lại làm người.
Like
Love
11
1 Bình luận 0 Chia sẽ