BÀ VÀ CHÁU HẠNH PHÚC
Chiều ấy, mẹ đưa con về thăm bà. Căn nhà nhỏ thơm mùi cơm mới, bà lúi húi trong bếp nấu toàn món con thích. Bàn tay bà run run mà ánh mắt thì sáng lên khi nhìn cháu ăn ngon lành.
Đến lúc mẹ bảo con ở lại với bà vài hôm, con òa khóc. Con sợ đêm xuống không có vòng tay mẹ, sợ nhớ mẹ đến nhói lòng. Mẹ không dỗ dành nhiều, chỉ lặng lẽ đặt vào tay con một lá thư nhỏ. “Khi nào nhớ mẹ, con hãy mở ra đọc.”
Đêm đầu tiên xa mẹ, con mở thư. Từng dòng chữ dịu dàng như vòng tay quen thuộc. Con hiểu mẹ tin con lớn lên từng ngày, và bà cũng cần tiếng cười của con biết bao.
Con khẽ ôm bà, nghe lòng ấm lại. Trong yêu thương, con học cách xa mẹ để trưởng thành, và để thương bà nhiều hơn.
BÀ VÀ CHÁU HẠNH PHÚC Chiều ấy, mẹ đưa con về thăm bà. Căn nhà nhỏ thơm mùi cơm mới, bà lúi húi trong bếp nấu toàn món con thích. Bàn tay bà run run mà ánh mắt thì sáng lên khi nhìn cháu ăn ngon lành. Đến lúc mẹ bảo con ở lại với bà vài hôm, con òa khóc. Con sợ đêm xuống không có vòng tay mẹ, sợ nhớ mẹ đến nhói lòng. Mẹ không dỗ dành nhiều, chỉ lặng lẽ đặt vào tay con một lá thư nhỏ. “Khi nào nhớ mẹ, con hãy mở ra đọc.” Đêm đầu tiên xa mẹ, con mở thư. Từng dòng chữ dịu dàng như vòng tay quen thuộc. Con hiểu mẹ tin con lớn lên từng ngày, và bà cũng cần tiếng cười của con biết bao. Con khẽ ôm bà, nghe lòng ấm lại. Trong yêu thương, con học cách xa mẹ để trưởng thành, và để thương bà nhiều hơn.
Like
Love
Angry
13
0 Bình luận 0 Chia sẽ 0