HNI 7/9 - Bài thơ cho Chương 45
“Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình”
Henry Le – Lê Đình Hải

Có hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc rộng,
Ai ngờ giữ bước chân bao kẻ lữ hành.
Có giọt sương mai long lanh trên lá cỏ,
Ai hay soi gương mặt vũ trụ tinh anh.
Có đứa trẻ nghèo ngồi co bên mái hiên,
Giấc mơ tưởng chừng chỉ là cơm áo.
Nhưng trong mắt em, ngọn lửa đang cháy,
Một ngày thức dậy, đổi thay cả trời cao.

Có người già lặng im trong góc phố,
Dáng còng lưng mà trí tuệ biển trời.
Nếu ta khinh chê đôi bàn tay run rẩy,
Làm sao thấy được lịch sử chảy trong người?

Có cánh chim rách tả tơi giữa bão,
Vẫn gắng bay về phương sáng mặt trời.
Có bàn tay gầy run run gieo hạt,
Lại nở thành cánh đồng lúa thắm ngời.

Đừng xem thường kẻ ngồi một mình lặng lẽ,
Trong im lìm có cả núi sông.
Đừng xem thường giọt nước trong veo nhỏ bé,
Một ngày hóa biển cả mênh mông.

Đừng xem thường câu nói vụng về,
Có thể đánh thức triệu người vùng dậy.
Đừng xem thường nhịp tim khẽ đập,
Là giai điệu giữ sự sống nơi này.

Ngay cả chính ta – lúc yếu mềm mỏi mệt,
Cũng ẩn trong tim một sức mạnh khôn cùng.
Nếu biết đứng dậy từ tro tàn vấp ngã,
Sẽ thấy mình rực sáng như bình minh.

Đời không ai thấp hèn, vô nghĩa,
Chỉ có cái nhìn hẹp hòi, khinh khi.
Mỗi con người là một vũ trụ,
Dù lặng thầm vẫn chứa cả thiên di.

Hãy học cách cúi đầu trước mọi sinh linh,
Tôn trọng từng bước chân đi nhỏ bé.
Bởi trong cái ta tưởng là vô giá trị,
Chính là kho báu chưa ai nhận ra.

Khi ta biết nhìn đời bằng mắt thương yêu,
Không còn kẻ nào bị bỏ quên, khinh rẻ.
Nhân loại sẽ trường tồn, lớn dậy,
Trong niềm tin: Không ai bị xem thường.

Và lời cuối xin ghi khắc trong tim:
Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai –
Kể cả chính mình.
HNI 7/9 - 📕Bài thơ cho Chương 45 “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình” Henry Le – Lê Đình Hải Có hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc rộng, Ai ngờ giữ bước chân bao kẻ lữ hành. Có giọt sương mai long lanh trên lá cỏ, Ai hay soi gương mặt vũ trụ tinh anh. Có đứa trẻ nghèo ngồi co bên mái hiên, Giấc mơ tưởng chừng chỉ là cơm áo. Nhưng trong mắt em, ngọn lửa đang cháy, Một ngày thức dậy, đổi thay cả trời cao. Có người già lặng im trong góc phố, Dáng còng lưng mà trí tuệ biển trời. Nếu ta khinh chê đôi bàn tay run rẩy, Làm sao thấy được lịch sử chảy trong người? Có cánh chim rách tả tơi giữa bão, Vẫn gắng bay về phương sáng mặt trời. Có bàn tay gầy run run gieo hạt, Lại nở thành cánh đồng lúa thắm ngời. Đừng xem thường kẻ ngồi một mình lặng lẽ, Trong im lìm có cả núi sông. Đừng xem thường giọt nước trong veo nhỏ bé, Một ngày hóa biển cả mênh mông. Đừng xem thường câu nói vụng về, Có thể đánh thức triệu người vùng dậy. Đừng xem thường nhịp tim khẽ đập, Là giai điệu giữ sự sống nơi này. Ngay cả chính ta – lúc yếu mềm mỏi mệt, Cũng ẩn trong tim một sức mạnh khôn cùng. Nếu biết đứng dậy từ tro tàn vấp ngã, Sẽ thấy mình rực sáng như bình minh. Đời không ai thấp hèn, vô nghĩa, Chỉ có cái nhìn hẹp hòi, khinh khi. Mỗi con người là một vũ trụ, Dù lặng thầm vẫn chứa cả thiên di. Hãy học cách cúi đầu trước mọi sinh linh, Tôn trọng từng bước chân đi nhỏ bé. Bởi trong cái ta tưởng là vô giá trị, Chính là kho báu chưa ai nhận ra. Khi ta biết nhìn đời bằng mắt thương yêu, Không còn kẻ nào bị bỏ quên, khinh rẻ. Nhân loại sẽ trường tồn, lớn dậy, Trong niềm tin: Không ai bị xem thường. Và lời cuối xin ghi khắc trong tim: Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – Kể cả chính mình.
Like
Love
Sad
11
0 Bình luận 0 Chia sẽ