HNI 7/9
- Bài thơ chương 41
Xã hội văn minh bắt đầu từ sự tôn trọng – Henry Le

Sự văn minh không đến từ lâu đài tráng lệ,
Không chỉ nằm trong những con số giàu sang,
Nó bắt đầu từ một cái gật đầu dịu nhẹ,
Một ánh nhìn biết lắng nghe người khác trong muôn ngàn.
Tôn trọng – viên gạch đầu tiên xây nên nền móng,
Cho gia đình, cho cộng đồng, cho quốc gia,
Không có nó, tri thức chỉ là rỗng,
Mọi tiến bộ rồi cũng hóa phù hoa.

Ta tôn trọng mẹ cha khi ngồi lặng nghe lời khuyên,
Ta tôn trọng bạn bè khi không vội phán xét,
Ta tôn trọng người yếu thế bằng cái nắm tay dịu hiền,
Ta tôn trọng người kém may mắn bằng sự sẻ chia chân thật.

Người nông dân đổ mồ hôi trên ruộng lúa,
Đáng được tôn trọng như một bậc hiền triết,
Vì hạt gạo trắng ngần kia nuôi sống bao người,
Là giọt máu của đất trời trong từng bữa cơm thiết tha.

Người công nhân trên công trường vất vả,
Đáng được tôn vinh không kém nhà bác học,
Vì từng viên gạch, từng nhịp cầu nối dài,
Đều khắc dấu bàn tay họ trong hồn quê hương đất nước.

Tôn trọng không có biên giới, không phân màu da,
Không phân giàu nghèo, không chia sang hèn,
Chỉ cần trái tim còn biết lắng nghe và thứ tha,
Là ta đã gieo mầm văn minh trên mảnh đất nhân gian.

Có khi tôn trọng chỉ là im lặng,
Để người kia được khóc cạn nỗi đau,
Có khi tôn trọng chỉ là không chen ngang lời nói,
Để câu chuyện họ vẹn nguyên sắc màu.

Xã hội văn minh không bắt đầu từ pháp luật,
Mà từ lòng người biết đặt nhau ngang hàng,
Không ai thấp kém, không ai thượng đẳng,
Chỉ có những linh hồn đang cùng học cách yêu thương.

Nếu mỗi ánh mắt nhìn nhau là một lời chào,
Nếu mỗi lời nói cất lên đều chứa nhân hậu,
Thì thế giới này sẽ chẳng còn mũi dao,
Chẳng còn chiến tranh, hận thù, máu đổ.

Tôn trọng là con đường hai chiều,
Đi từ ta và trở lại với ta,
Ai biết trao đi thì cũng sẽ nhận nhiều,
Như giọt nước mưa thấm xuống đất rồi hóa thành sông cả.

Hãy dạy con trẻ biết cúi đầu cảm ơn,
Biết mỉm cười khi ai trao cho chút giúp đỡ,
Biết xin lỗi khi lỡ lời làm người khác buồn,
Và biết trân
HNI 7/9 - 📕Bài thơ chương 41 Xã hội văn minh bắt đầu từ sự tôn trọng – Henry Le Sự văn minh không đến từ lâu đài tráng lệ, Không chỉ nằm trong những con số giàu sang, Nó bắt đầu từ một cái gật đầu dịu nhẹ, Một ánh nhìn biết lắng nghe người khác trong muôn ngàn. Tôn trọng – viên gạch đầu tiên xây nên nền móng, Cho gia đình, cho cộng đồng, cho quốc gia, Không có nó, tri thức chỉ là rỗng, Mọi tiến bộ rồi cũng hóa phù hoa. Ta tôn trọng mẹ cha khi ngồi lặng nghe lời khuyên, Ta tôn trọng bạn bè khi không vội phán xét, Ta tôn trọng người yếu thế bằng cái nắm tay dịu hiền, Ta tôn trọng người kém may mắn bằng sự sẻ chia chân thật. Người nông dân đổ mồ hôi trên ruộng lúa, Đáng được tôn trọng như một bậc hiền triết, Vì hạt gạo trắng ngần kia nuôi sống bao người, Là giọt máu của đất trời trong từng bữa cơm thiết tha. Người công nhân trên công trường vất vả, Đáng được tôn vinh không kém nhà bác học, Vì từng viên gạch, từng nhịp cầu nối dài, Đều khắc dấu bàn tay họ trong hồn quê hương đất nước. Tôn trọng không có biên giới, không phân màu da, Không phân giàu nghèo, không chia sang hèn, Chỉ cần trái tim còn biết lắng nghe và thứ tha, Là ta đã gieo mầm văn minh trên mảnh đất nhân gian. Có khi tôn trọng chỉ là im lặng, Để người kia được khóc cạn nỗi đau, Có khi tôn trọng chỉ là không chen ngang lời nói, Để câu chuyện họ vẹn nguyên sắc màu. Xã hội văn minh không bắt đầu từ pháp luật, Mà từ lòng người biết đặt nhau ngang hàng, Không ai thấp kém, không ai thượng đẳng, Chỉ có những linh hồn đang cùng học cách yêu thương. Nếu mỗi ánh mắt nhìn nhau là một lời chào, Nếu mỗi lời nói cất lên đều chứa nhân hậu, Thì thế giới này sẽ chẳng còn mũi dao, Chẳng còn chiến tranh, hận thù, máu đổ. Tôn trọng là con đường hai chiều, Đi từ ta và trở lại với ta, Ai biết trao đi thì cũng sẽ nhận nhiều, Như giọt nước mưa thấm xuống đất rồi hóa thành sông cả. Hãy dạy con trẻ biết cúi đầu cảm ơn, Biết mỉm cười khi ai trao cho chút giúp đỡ, Biết xin lỗi khi lỡ lời làm người khác buồn, Và biết trân
Like
Love
Wow
10
1 Bình luận 0 Chia sẽ