HNI 8/9: Bài thơ Chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
1.
Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
Mỗi người là một mảnh gương soi,
Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
2.
Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.
3.
Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.
4.
Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.
5.
Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.
6.
Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.
7.
Thấu cảm không phải là thương hại,
Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.
8.
Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
Ta nhìn vào người đang im lặng,
Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.
9.
Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.
10.
Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.
11.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Không chỉ là một hành động nhất thời,
Mà là cách sống – một nền văn hóa,
Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.
12.
Ngày ta biết mở rộng lòng,
Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
1.
Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
Mỗi người là một mảnh gương soi,
Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
2.
Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.
3.
Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.
4.
Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.
5.
Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.
6.
Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.
7.
Thấu cảm không phải là thương hại,
Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.
8.
Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
Ta nhìn vào người đang im lặng,
Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.
9.
Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.
10.
Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.
11.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Không chỉ là một hành động nhất thời,
Mà là cách sống – một nền văn hóa,
Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.
12.
Ngày ta biết mở rộng lòng,
Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
HNI 8/9: 📕Bài thơ Chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
1.
Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
Mỗi người là một mảnh gương soi,
Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
2.
Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.
3.
Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.
4.
Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.
5.
Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.
6.
Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.
7.
Thấu cảm không phải là thương hại,
Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.
8.
Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
Ta nhìn vào người đang im lặng,
Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.
9.
Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.
10.
Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.
11.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Không chỉ là một hành động nhất thời,
Mà là cách sống – một nền văn hóa,
Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.
12.
Ngày ta biết mở rộng lòng,
Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.