HNI 8/9: - Bài thơ chương 43: Quốc gia phát triển nhờ tôn trọng công dân – Henry Le
Có quốc gia nào vững mạnh muôn đời,
Nếu quên đi tiếng nói của người dân nhỏ bé?
Có triều đại nào còn mãi rạng ngời,
Nếu quyền lực chỉ để áp đặt và che lấp lẽ phải?
Dân là gốc, là cội nguồn sự sống,
Là dòng sông nuôi dưỡng mọi cánh đồng.
Tôn trọng dân, như nâng niu hạt giống,
Một mai nảy mầm, phủ khắp non sông.
Tôn trọng công dân không chỉ là lời hứa,
Không phải khẩu hiệu treo giữa quảng trường,
Mà là hành động, là hiến pháp ghi nhớ,
Mỗi chính sách ban ra phải hợp lòng dân thường.
Quốc gia phát triển đâu nằm ở tòa nhà chọc trời,
Mà ở ánh mắt bình yên trong từng mái lá.
Đâu nằm ở con số GDP rực rỡ,
Mà ở niềm tin dân gửi gắm trong từng lá phiếu thật thà.
Có tôn trọng, thì dân mới tận hiến,
Có lắng nghe, thì trí tuệ mới kết tinh.
Một lời nói thật lòng còn hơn vạn điều giả dối,
Một cái bắt tay công bằng mở ra muôn con đường xanh.
Khi công dân được tôn vinh như chủ thể,
Không ai bị bỏ lại phía sau lầm than,
Người nông dân, công nhân hay tri thức,
Đều thấy mình xứng đáng dựng xây non nước Việt Nam.
Quốc gia nào biết trân trọng từng tiếng cười,
Thì quốc gia ấy hóa thành nguồn cảm hứng.
Quốc gia nào biết rơi lệ cùng dân,
Thì quốc gia ấy vĩnh hằng trường tồn bất khuất.
Đừng xem dân như những con số vô hồn,
Hãy nhìn họ bằng đôi mắt của tình thương.
Đừng chặn họ bằng tường rào quan liêu,
Hãy mở cánh cửa minh bạch dẫn đường.
Tôn trọng công dân – đó là nền dân chủ,
Dân chủ thật, không chỉ là lời tô vẽ.
Nơi quyền lực trao về tay người thật sự,
Nơi niềm tin dựng thành ngọn cờ nhân ái vĩ đại.
Khi ấy, quốc gia chẳng cần khoe giàu sang,
Bởi sức mạnh nằm trong lòng dân đoàn kết.
Khi ấy, dân tộc chẳng sợ phong ba,
Bởi tôn trọng đã hóa thành chiếc khiên bất diệt.
Hãy lắng nghe người dân nói về khát vọng,
Hãy để họ góp trí tuệ vào chính tương lai.
Một quốc gia không tôn trọng công dân là cát bụi,
Một quốc gia biết tôn trọng – sẽ hóa thành thiên thai.
Có quốc gia nào vững mạnh muôn đời,
Nếu quên đi tiếng nói của người dân nhỏ bé?
Có triều đại nào còn mãi rạng ngời,
Nếu quyền lực chỉ để áp đặt và che lấp lẽ phải?
Dân là gốc, là cội nguồn sự sống,
Là dòng sông nuôi dưỡng mọi cánh đồng.
Tôn trọng dân, như nâng niu hạt giống,
Một mai nảy mầm, phủ khắp non sông.
Tôn trọng công dân không chỉ là lời hứa,
Không phải khẩu hiệu treo giữa quảng trường,
Mà là hành động, là hiến pháp ghi nhớ,
Mỗi chính sách ban ra phải hợp lòng dân thường.
Quốc gia phát triển đâu nằm ở tòa nhà chọc trời,
Mà ở ánh mắt bình yên trong từng mái lá.
Đâu nằm ở con số GDP rực rỡ,
Mà ở niềm tin dân gửi gắm trong từng lá phiếu thật thà.
Có tôn trọng, thì dân mới tận hiến,
Có lắng nghe, thì trí tuệ mới kết tinh.
Một lời nói thật lòng còn hơn vạn điều giả dối,
Một cái bắt tay công bằng mở ra muôn con đường xanh.
Khi công dân được tôn vinh như chủ thể,
Không ai bị bỏ lại phía sau lầm than,
Người nông dân, công nhân hay tri thức,
Đều thấy mình xứng đáng dựng xây non nước Việt Nam.
Quốc gia nào biết trân trọng từng tiếng cười,
Thì quốc gia ấy hóa thành nguồn cảm hứng.
Quốc gia nào biết rơi lệ cùng dân,
Thì quốc gia ấy vĩnh hằng trường tồn bất khuất.
Đừng xem dân như những con số vô hồn,
Hãy nhìn họ bằng đôi mắt của tình thương.
Đừng chặn họ bằng tường rào quan liêu,
Hãy mở cánh cửa minh bạch dẫn đường.
Tôn trọng công dân – đó là nền dân chủ,
Dân chủ thật, không chỉ là lời tô vẽ.
Nơi quyền lực trao về tay người thật sự,
Nơi niềm tin dựng thành ngọn cờ nhân ái vĩ đại.
Khi ấy, quốc gia chẳng cần khoe giàu sang,
Bởi sức mạnh nằm trong lòng dân đoàn kết.
Khi ấy, dân tộc chẳng sợ phong ba,
Bởi tôn trọng đã hóa thành chiếc khiên bất diệt.
Hãy lắng nghe người dân nói về khát vọng,
Hãy để họ góp trí tuệ vào chính tương lai.
Một quốc gia không tôn trọng công dân là cát bụi,
Một quốc gia biết tôn trọng – sẽ hóa thành thiên thai.
HNI 8/9: - 📕Bài thơ chương 43: Quốc gia phát triển nhờ tôn trọng công dân – Henry Le
Có quốc gia nào vững mạnh muôn đời,
Nếu quên đi tiếng nói của người dân nhỏ bé?
Có triều đại nào còn mãi rạng ngời,
Nếu quyền lực chỉ để áp đặt và che lấp lẽ phải?
Dân là gốc, là cội nguồn sự sống,
Là dòng sông nuôi dưỡng mọi cánh đồng.
Tôn trọng dân, như nâng niu hạt giống,
Một mai nảy mầm, phủ khắp non sông.
Tôn trọng công dân không chỉ là lời hứa,
Không phải khẩu hiệu treo giữa quảng trường,
Mà là hành động, là hiến pháp ghi nhớ,
Mỗi chính sách ban ra phải hợp lòng dân thường.
Quốc gia phát triển đâu nằm ở tòa nhà chọc trời,
Mà ở ánh mắt bình yên trong từng mái lá.
Đâu nằm ở con số GDP rực rỡ,
Mà ở niềm tin dân gửi gắm trong từng lá phiếu thật thà.
Có tôn trọng, thì dân mới tận hiến,
Có lắng nghe, thì trí tuệ mới kết tinh.
Một lời nói thật lòng còn hơn vạn điều giả dối,
Một cái bắt tay công bằng mở ra muôn con đường xanh.
Khi công dân được tôn vinh như chủ thể,
Không ai bị bỏ lại phía sau lầm than,
Người nông dân, công nhân hay tri thức,
Đều thấy mình xứng đáng dựng xây non nước Việt Nam.
Quốc gia nào biết trân trọng từng tiếng cười,
Thì quốc gia ấy hóa thành nguồn cảm hứng.
Quốc gia nào biết rơi lệ cùng dân,
Thì quốc gia ấy vĩnh hằng trường tồn bất khuất.
Đừng xem dân như những con số vô hồn,
Hãy nhìn họ bằng đôi mắt của tình thương.
Đừng chặn họ bằng tường rào quan liêu,
Hãy mở cánh cửa minh bạch dẫn đường.
Tôn trọng công dân – đó là nền dân chủ,
Dân chủ thật, không chỉ là lời tô vẽ.
Nơi quyền lực trao về tay người thật sự,
Nơi niềm tin dựng thành ngọn cờ nhân ái vĩ đại.
Khi ấy, quốc gia chẳng cần khoe giàu sang,
Bởi sức mạnh nằm trong lòng dân đoàn kết.
Khi ấy, dân tộc chẳng sợ phong ba,
Bởi tôn trọng đã hóa thành chiếc khiên bất diệt.
Hãy lắng nghe người dân nói về khát vọng,
Hãy để họ góp trí tuệ vào chính tương lai.
Một quốc gia không tôn trọng công dân là cát bụi,
Một quốc gia biết tôn trọng – sẽ hóa thành thiên thai.