HNI 05/03/2026 - B2
BÀI THƠ – CHƯƠNG 17
KHỦNG HOẢNG HÔN NHÂN VÀ CÁCH VƯỢT QUA
Có những ngày căn nhà không tiếng nói,
Chỉ đồng hồ gõ nhịp giữa thinh không.
Hai chiếc bóng đi về chung một lối,
Mà lòng xa như cách cả dòng sông.
Khủng hoảng đến không hề báo trước,
Từ những điều rất nhỏ hóa thành đau.
Một câu nói vô tình như mũi nhọn,
Một lần im lặng kéo dài thật lâu.
Tình yêu thuở ban đầu như lửa sớm,
Rực rỡ hồng soi sáng cả tương lai.
Nhưng năm tháng là gió và là bụi,
Nếu không gìn giữ, lửa cũng phôi phai.
Có lúc ta nhìn người bên cạnh,
Mà quên rằng từng thương nhớ biết bao.
Chỉ thấy thiếu, thấy sai và thấy mỏi,
Mà quên thời tay trắng nắm tay nhau.
Khủng hoảng chẳng phải là chấm hết,
Chỉ là hồi chuông gọi tỉnh giấc mê.
Để hai phía dừng chân nhìn lại,
Ta đã vô tình đánh rơi điều gì?
Vượt qua không bằng lời hơn thua,
Không bằng lý lẽ để phân phần đúng – sai.
Mà bằng một lần chịu ngồi xuống,
Nghe nhau nói hết nỗi u hoài.
Hãy học cách nói lời xin lỗi,
Dù biết mình chỉ sai một phần thôi.
Vì hạnh phúc không đo bằng thắng – thua,
Mà bằng cách ta giữ được nhau rồi.
Hãy nhớ lại những ngày gian khó,
Cùng dựng xây từng viên gạch đầu tiên.
Khi tiền bạc còn chưa đủ ước mộng,
Mà tiếng cười thì ấm cả con tim.
Đôi khi cần một khoảng lặng riêng,
Để mỗi người tự soi mình trước gương.
Không phải để tìm thêm khuyết điểm,
Mà để hiểu vì sao mình tổn thương.
Khủng hoảng dạy ta bài học lớn:
Yêu không chỉ là cảm xúc ban đầu.
Yêu là chọn ở lại khi mỏi mệt,
Là cùng nhau đi tiếp đoạn đường sâu.
Nếu còn thương, đừng im lặng mãi,
Đừng để lòng đóng cửa với yêu thương.
Một cái ôm có khi hơn vạn chữ,
Một ánh nhìn có thể nối nhịp đường.
Hôn nhân như con thuyền giữa biển,
Sóng càng cao càng cần giữ tay chèo.
Chỉ khi cả hai cùng nhìn một hướng,
Bão tố nào rồi cũng lặng theo.
Khủng hoảng không phải là kết thúc,
Mà là cơ hội để lớn lên cùng.
Qua rạn nứt, nếu còn tin tưởng,
Tình yêu sẽ vững hơn nghìn trùng.
Giữ được nhau sau bao lần đổ vỡ,
Mới hiểu sâu giá trị của bình yên.
Hôn nhân không cần hoàn hảo mãi,
Chỉ cần hai
HNI 05/03/2026 - B2 🌺 BÀI THƠ – CHƯƠNG 17 KHỦNG HOẢNG HÔN NHÂN VÀ CÁCH VƯỢT QUA Có những ngày căn nhà không tiếng nói, Chỉ đồng hồ gõ nhịp giữa thinh không. Hai chiếc bóng đi về chung một lối, Mà lòng xa như cách cả dòng sông. Khủng hoảng đến không hề báo trước, Từ những điều rất nhỏ hóa thành đau. Một câu nói vô tình như mũi nhọn, Một lần im lặng kéo dài thật lâu. Tình yêu thuở ban đầu như lửa sớm, Rực rỡ hồng soi sáng cả tương lai. Nhưng năm tháng là gió và là bụi, Nếu không gìn giữ, lửa cũng phôi phai. Có lúc ta nhìn người bên cạnh, Mà quên rằng từng thương nhớ biết bao. Chỉ thấy thiếu, thấy sai và thấy mỏi, Mà quên thời tay trắng nắm tay nhau. Khủng hoảng chẳng phải là chấm hết, Chỉ là hồi chuông gọi tỉnh giấc mê. Để hai phía dừng chân nhìn lại, Ta đã vô tình đánh rơi điều gì? Vượt qua không bằng lời hơn thua, Không bằng lý lẽ để phân phần đúng – sai. Mà bằng một lần chịu ngồi xuống, Nghe nhau nói hết nỗi u hoài. Hãy học cách nói lời xin lỗi, Dù biết mình chỉ sai một phần thôi. Vì hạnh phúc không đo bằng thắng – thua, Mà bằng cách ta giữ được nhau rồi. Hãy nhớ lại những ngày gian khó, Cùng dựng xây từng viên gạch đầu tiên. Khi tiền bạc còn chưa đủ ước mộng, Mà tiếng cười thì ấm cả con tim. Đôi khi cần một khoảng lặng riêng, Để mỗi người tự soi mình trước gương. Không phải để tìm thêm khuyết điểm, Mà để hiểu vì sao mình tổn thương. Khủng hoảng dạy ta bài học lớn: Yêu không chỉ là cảm xúc ban đầu. Yêu là chọn ở lại khi mỏi mệt, Là cùng nhau đi tiếp đoạn đường sâu. Nếu còn thương, đừng im lặng mãi, Đừng để lòng đóng cửa với yêu thương. Một cái ôm có khi hơn vạn chữ, Một ánh nhìn có thể nối nhịp đường. Hôn nhân như con thuyền giữa biển, Sóng càng cao càng cần giữ tay chèo. Chỉ khi cả hai cùng nhìn một hướng, Bão tố nào rồi cũng lặng theo. Khủng hoảng không phải là kết thúc, Mà là cơ hội để lớn lên cùng. Qua rạn nứt, nếu còn tin tưởng, Tình yêu sẽ vững hơn nghìn trùng. Giữ được nhau sau bao lần đổ vỡ, Mới hiểu sâu giá trị của bình yên. Hôn nhân không cần hoàn hảo mãi, Chỉ cần hai
Like
Love
Haha
Wow
Angry
13
0 Bình luận 0 Chia sẽ